Chương 19: Thời gian sẽ nói cho bạn biết (07) (2)

Tả Dịch đi ra khỏi bênh viện, tản bộ sông Lăng dọc theo, hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà xuyên qua tầng mây rơi xuống đá lát, trên mặt sông, một mảnh gợn sóng lăn tăn chói mắt.

Anh men theo đường nhỏ đá lát trở lại khách sạn Tê Giác, đi vào nhà hàng thì nhìn thấy Ứng Sênh Nam ngồi đối diện một cô gái, giữa hai người có bày một bát mì.

Cô gái trịnh trọng bưng bát mì lên, nếm một chút, chậm rãi nhai nuốt thưởng thức, sau đó nói: "Ngoài vật liệu thường dùng, anh còn cho thêm một lượng nước bạc hà? Có cảm giác mát lạnh, không tồi."

Ứng Sênh Nam dựng thẳng ngón cái: "Đầu lưỡi của cô thật lợi hại."

Cô gái cười cười: "Không có gì, kiến thức cơ bản của đầu bếp thôi."

Cô gái ước chừng mười bảy mười tám tuổi, ở độ tuổi này hẳn nên đang đi học mới đúng. Tả Dịch đi qua, nhìn về phía Ứng Sênh Nam, "Vị này là?"

Ứng Sênh Nam giới thiệu: "À, đây là Tây Mễ, là một đầu bếp có tay nghề rất tốt, không phải em vẫn luôn muốn ăn bún gạo thịt bò chính tông sao? Cô ấy có thể làm được."

Tả Dịch nhìn về phía Tây Mễ.

Tây Mễ cúi đầu ăn mì, trong miệng nhai nuốt thức ăn ậm ờ nói: "Anh trai à, anh ăn mặc thật đúng là mát mẻ đấy."

Tả Dịch cúi đầu quét mắt nhìn xuống người mình, lúc này mới phát hiện mình vẫn đang mặc áo ba lỗ và quần đùi.

Anh giằng co một ngày sắp mệt chết rồi, nói với Ứng Sênh Nam: "Em đi lên trước, cơm tối thì mang lên giúp em."

Ứng Sênh Nam vội vàng thảo luận thực đơn với Tây Mễ, không nhịn được nói: "Đi mau đi mau, lộ tay lộ đùi sát thương phong nhã, đừng làm hỏng cô đầu bếp nhỏ ngây thơ vô hại của anh."

Tả Dịch im lặng nhìn anh ta một cái..... Có đúng là anh ruột không vậy? 

Tả Dịch chân trước mới vừa lên lầu, chân sau Kiều San và Lâm Chân đã trở lại.

Kiều San chạy một ngày miệng lưỡi khô đắng, yết hầu như lửa thiêu đốt, đi đến quầy lễ tân mua một chai nước, tu một hơi vào bụng. Cô dẫn Lâm Chân trở lại trong viện, kéo cô ấy ngồi xuống bậc thềm dá dưới cây ngô đồng, quét mắt nhìn bốn phía mới hỏi Lâm Chân: "Tối qua cô và Tiếu Già rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?"

"Có thể xảy ra chuyện gì chứ?" Lâm Chân động động ngón trỏ, lấy từ trong túi ra một hộp thuốc, lấy ra một điếu cho miệng, châm lửa.

Nhả ra một vòng khói, thở dài nói: "Tối qua tôi đi đưa đồ ăn cho anh ấy, không biết cái đầu bị động chỗ nào mà lại đi tỏ tình với anh ấy."

"Đầu cô thật đúng là bị động kinh rồi," Kiều San nâng trán, "Kế hoạch rối loạn toàn bộ."

"Xin lỗi, tôi thật sự không có cách nào khống chế được." Lâm Chân lại nói: "Anh ấy hỏi tôi, tôi thích anh ấy sâu đậm bao nhiêu?"

"Cô trả lời thế nào?"

... Tiếu Già, không thể vì anh là sinh, nhưng nguyện ý vì anh mà chết..... Nói suông ai không nói được chứ? Sông Lăng cách khách sạn mấy trăm mét, nếu có can đảm thì hiện tại đi chứng minh đi.

Sau đó cô ta thật sự chạy ra khỏi khách sạn bình dân, leo lên đứng phía trên rào chắn cầu sông Lăng, chỉ cần vừa buông tay, tất nhiên sẽ rớt xuống sông.

Nửa tiếng, cô ta nhìn nơi xa một vùng tăm tối, đợi Tiếu Già chừng nửa tiếng. Trong khoảnh khắc sau cùng cô quyết định từ bỏ thì cuối cùng cũng nhìn thấy Tiếu Già cầm đèn pin soi lên cầu.

Đáng giá, lúc ấy cô ta đã nghĩ vậy, cái gì cũng đều đáng giá, nhảy xuống sông Lăng trước mặt anh, chứng minh cho anh thấy, vì anh, cô ta thật sự ngay cả chết cũng không sợ.

Cũng may không phải mùa mưa, cũng may bốn phía có nước, nước sông không sâu không chảy xiết, Tiếu Già nhảy xuống nước vớt cô lên đưa đi bệnh viện.

Lâm Chân tỉnh lại ở bệnh viện, mở mắt nhìn thấy Tiếu Già, nở ra một nụ cười ngây ngô.

Tiếu Già đổ ập xuống một câu: "Có phải cô bị bệnh không?"

Kéo suy nghĩ trở lại.

"Cô Kiều, cô không biết, lúc anh ấy nói câu kia đẹp trai cỡ nào, thì ra anh ấy cũng biết nổi giận." Lâm Chân lại hít một ngụm khói.

"..." Kiều San ngây ngốc nhìn chằm chằm vào sườn mặt cô ta, buột miệng nói ra: "Có phải cô bị bệnh không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!