Chương 12: Thời gian sẽ nói cho bạn biết (02)

"Tả tổng, ngài nói gì vậy! Tôi là Kiều San không phải Trình San... À bậy... Tôi rút lại lời mới nãy nhé!" Kiều San vỗ vỗ miệng mình, vội la lên: "Tôi là Trình San, không phải Kiều San!"

Ánh mắt sắc nhọn đen kịt của người đàn ông dừng ở trên đỉnh đầu cô, hơi thở lạnh lùng theo đó mà ra: "Vùng vẫy giãy chết? Nhìn cô, làm kẻ trộm cũng giả nhỉ?"

Cô siết chặc nắm tay, trong lòng bàn tay toát ra một đống mồ hôi.

Sắp tới mồng một tháng năm, cũng là mùa du lịch thịnh vượng ở Cẩm Dương.

Trên phố ăn vặt sặc mùi cổ xưa treo đầy đèn lồng kiểu Trung, tầng tầng lớp lớp, rất có sắc thái Trung Quốc cổ xưa. Ngay cả trên cửa quán bán mứt quả phía trước bọn họ cũng treo một dẫy đèn lồng, phía trên dùng tranh vẽ chế Hằng Nga phi thiên vô cùng tinh vi, ánh nến run run, tiên nữ trên lồng đèn trông rất sống động, sợi tơ khoác lên lụa trắng phiêu dật giống như chớp động trong gió.

Trên đường người người nhốn nháo, hai người một cao một thấp đứng yên ở trước quán mứt quả.

Tả Dịch vóc người cao lớn ngăn ánh sáng từ trong đèn lồng tiết ra, nửa người của Kiều San bị vùi trong mờ tối.

Cô không dám di chuyển, không dám nói chuyện, đầu óc nhanh chóng chuyển động tìm phương án khẩn cấp...

Cô tựa như bị đóng băng, ngay cả tư thế quay đầu đơn giản cũng trở nên vô cùng khó khăn.

Sau khi giằng co mấy phút, Tả Dịch mở miệng hỏi cô: "Thế nào? Ngại nơi này ồn ào không muốn nói? Đi đến  quán bún phía trước vừa ăn vừa nói."

"Ồ..." Bởi vì khẩn trương thái quá, hai bắp chân của cô dường như bị xúc động tê dại gân cốt, vừa sải bước đi thì thân thể loạng choạng một chút, suýt chút nữa ngã sang bên kia, cô vô thức kéo vạt áo của người đàn ông để ổn định thân hình.

Hai người đi vào quán bún, bên ngoài đầy ắp người, ông chủ dẫn  hai người vào căn phòng nhỏ.

Hai người ngồi đối diện nhau trên một cái bàn, Kiều San cúi thấp đầu hoàn toàn không dám nhìn anh, thật lâu sau mới hỏi: "Làm sao anh biết được?" Tin tức thân phận của cô chỉ cần không tìm trong hệ thống thẩm vấn của công an thì hoàn toàn có thể lấy giả tráo thật.

Người đàn ông không nói gì, vươn tay vào túi công văn lấy ra một hộp danh thiếp lộng lẫy, kim loại lạnh băng làm nền càng thêm nổi bật, ngón tay thon dài cua người đàn ông càng lộ ro hơn.

Anh rút ra một tấm danh thiếp, kẹp ở khe tay, cổ tay khẽ động, vứt danh thiếp có hình dạng như bài tú

-lơ

-khơ lên, trực tiếp rơi ở trước mặt cô.

Tả Dịch giương mắt nhìn cô, ánh mắt như chim ưng săn mồi.

"Mấy năm nay cô chỉ phát triển chiều cao và tuổi nhỉ?" Anh dùng ngón tay chọc nhẹ chỗ huyệt Thái Dương, châm chọc nói: "Chỉ số thông minh sao không thấy tăng trưởng thế?"

"..." Kiều San quét mắt nhìn danh thiếp, rốt cuộc cũng hiểu rõ vấn đề.

Số điện thoại, số điện thoại trên danh thiếp giống với số cô dùng và báo cho công ty...

Cẩn thận mấy cũng có sơ sót, không có ngu xuẩn nhất, chỉ có ngu xuẩn hơn!

"Bà mai kim bài Kiều San ở Cẩm Dương cũng coi như có tiếng tăm, fan trên blog gần trăm vạn, mặc dù không có ảnh chụp nhưng cho người tìm hiểu điều tra nguồn gốc thì không có vấn đề gì. Nếu cô đổi một số điện thoại khác, có lẽ tôi sẽ không nghi ngờ cô." Tả Dịch khựng lại, hỏi cô: "Nói đi, cô tới công ty tôi là có ý đồ gì."

"Anh thắng!" Kiều San hít sâu một hơi, lời ít mà ý nhiều, nói: "Là vì Đồng Tiểu Lê, tôi có một khách hàng thích cô ấy."

Câu trả lời này nằm ngoài dự liệu của Tả Dịch, anh hỏi: "Không phải muốn làm mai cho chính mình đấy chứ?"

Kiều San sửng sốt một chút, ngượng ngùng cười một tiếng: "Đùa gì thế! Tôi mà thiếu bạn trai sao?"

Tả Dịch hỏi ngược lại cô: "Cô mà cũng có bạn trai à?"

Kiều San nói: "Giọng điệu gì vậy? Nói như tôi không nên có bạn trai ấy."

Tả Dịch cau mày, giọng nói trầm thấp: "Cô vẫn giống như trước kia."

Câu nói này ngược lại trực tiếp kéo khoảng cách giữa hai người lại, Kiều San cũng thuận theo giọng điệu của anh mà đi, "Đúng vậy, vẫn như trước kia, ngược lại là anh, thay đổi quá lớn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!