Kiều San cất điện thoại, liếc nhìn bóng lưng người đàn ông, không hề nghĩ nhiều trực tiếp đi đến trước cửa sổ gọi món trả tiền. Lúc tìm chỗ ngồi thì phát hiện áo sơ mi trắng kia chính là Tả Dịch, trước kia cô cảm thấy, cái gọi là duyên phận phần lớn là do con người tạo ra, nhưng giờ khắc này đột nhiên cảm giác được xảo diệu của hai chữ "duyên phận".
Cô suy nghĩ một chút, thoải mái đi qua, kéo cái ghế ngồi xuống đối diện với anh.
Người đàn ông cúi đầu cắn một miếng bún, vừa nhai đồ ăn vừa ngẩng đầu nhìn cô. Đương nhiên trong mắt xẹt qua một chút kinh ngạc, thả chậm tần suất động quai hàm.
Kiều San dùng hai tay chống cằm của mình, dùng đôi mắt to sáng ngời giao chiến với ánh mắt hờ hững của anh, cợt nhả nói: "Tả tổng, trùng hợp thật đấy?"
Tả Dịch buông đũa xuống, vươn tay rút khăn giấy nhưng lại rút vào khoảng không. Anh nhíu mày lấy túi công văn ra, ý định tìm khăn tay, cuối cùng tìm hồi lâu cũng không có, lúc chuẩn bị mở miệng gọi ông chủ thì một bàn tay trắng nhỏ đưa một túi giấy trắng tới.
Cô gái mặt mày cong cong nhìn anh.
Anh không cảm kích, cuối cùng vẫn không nhận, gọi ông chủ đưa một bao khăn giấy khác tới.
Kiều San thấy anh rời khỏi chỗ này đi đến nhà bếp tìm ông chủ nói chuyện phiếm, dường như anh thường xuyên đến tiệm này. Đợi Tả Dịch ra, cô vùi đầu nhanh chóng ăn hai ba miếng, đeo ba lô đuổi theo anh, xông lên trước túm lấy cánh tay anh.
Tả Dịch quay đầu lại nhìn cô, vẻ mặt vô cảm, đáy mắt đọng một tầng băng lạnh, nhìn cô hơn mười giây. Kiều San lúng túng ngay cả buông tay cũng quên mất.
Âm thanh huyên náo của phố ăn vặt tựa như dừng lại, người đi đường cũng bị đóng băng thành khối.
Kiều San nuốt nước miếng một cái.
Cô chỉ muốn bắt chuyện nói đùa đôi câu, hòa hoãn khoảng cách giữa hai người một chút.
Nhưng tại sao, dường như khoảng cách dần dần biến thành rào cản, càng lúc càng không có cách nào vượt qua vậy? Rốt cuộc vấn đề nằm ở chỗ nào vậy?
Kiều San nhìn anh, nhẫn nhịn hồi lâu mới nói: "Cái đó... Tôi muốn nói... Vừa rồi có thể anh không thuận đường, hiện tại phải về nhà rồi chứ? Tôi ngồi nhờ xe một chút được không? Bây giờ đã trễ thế này, một mình tôi con gái con lứa đi về không an toàn. Tôi vì tăng ca mới về trễ như vậy, anh..."
"Muốn đi nhờ xe," ánh mắt anh lạnh như băng quét qua mu bàn tay của cô một chút, "Vậy thì buông tay."
Kiều San lập tức buông tay, vui vẻ đi theo anh.
Cô xin thề, da mặt cùng kiên nhẫn mà cô tích lũy 27 năm đều dùng hết ở trên người anh.
Một tay Tả Dịch kéo tây trang, một tay nhấc túi công văn đi về phía trước. Kiều San chân ngắn chỉ có thể bước nhanh đuổi theo anh.
Tả Dịch dừng bước ở trước một quán nhỏ bán mứt quả, nhìn vào bên trong.
Dường như anh đã quên mất sau lưng còn có một người anh rất không thích đi theo mình.
Cửa hàng bán mứt quả không lớn, không gian chỉ có thể chứa được quầy thủy tinh và vài người.
Ngọn đèn mờ nhạt chiếu vào trong quầy thủy tinh, dừng ở trên mứt quả tinh tế khéo léo, đường trạch tươi đẹp lấp lánh tỏa sáng. Kiều San đi lên trước vài bước, đứng ở bên cạnh anh quan sát.
Tả Dịch nghiêng đầu nhìn mứt quả trong quầy thủy tinh đến ngơ ngẩn nhập thần.
Đèn vàng ấm áp từ trong cửa hàng tỏa ra chiếu lên sườn mặt như đao khắc của anh, dừng ở trên lông mày rậm, tựa như định dạng tiến vào trạng thái hồi tưởng.
Trên vị lôi* của anh vẫn còn lưu lại mùi hương bún thịt bò. Hương vị rất tốt, nhưng cảm thấy thiếu chút gì đó.
(* khí quan cảm thụ của vị giác, phân bố trên mặt lưỡi, dùng để phân biệt mùi vị)
Rất nhiều năm trước, mùi hoa tươi trong tiểu viện ở nông thôn, anh ngồi ở trên ghế nhỏ, một ông lão bưng một bát bún thịt bò nóng hổi tới để trên ghế dài trước mặt anh. Ông lão lại từ trong vườn rau ngắt mấy cọng rau thơm, rửa sạch sẽ rồi cắt thành khúc cho vào trong bát bún của anh.
Sinh nhật hàng năm, ông lão sẽ mang anh ra phố xem phim, ăn mứt quả.
Anh nhớ, hồi học tiểu học, nhà bán mức quả ở ngõ nhỏ sau phố là ngon nhất, ông lão nói, đó là tay nghề gia truyền nhiều năm của chủ tiệm.
"Ông chủ, cho một xâu." Kiều San khựng lại, quay đầu nhìn người nào đó vẫn còn đang thất thần, lại nói: "Cho hai xâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!