Chương 1: Khách hàng khó giải quyết (01)

Ba giờ chiều, Kiều San dắt chó đội mưa trở về văn phòng "Nhân duyên đường quanh co".

Cô gái nhỏ đứng ở quầy lễ tân nâng mắt lên nhìn thấy cô đi vào thì dùng cằm chỉ chỉ vào phòng khách, nhỏ giọng nói: "San San, chắc chắn chị sẽ không đoán ra là ai đến đâu."

Kiều San dắt chó đi vào quầy, đưa dây xích cho cô gái, trong lúc lơ đảng ánh mắt dừng ở trên trang bìa tạp chí, lông mi khẽ chớp, "Đến chỗ của tôi còn có thể là ai chứ? Chắc hẳn không thể nào là kim cương vương lão ngũ Ứng Sênh Nam đâu nhỉ? Dắt cho vào phòng của tôi đi."

Cô gái lễ tân nhận nhận dây xích chó trong tay cô, cười đến mức ý vị sâu xa, "Đi vào chị sẽ biết ngay thôi."

Kiều San là bà mai kim bài trẻ tuổi nhất ở Cẩm Dương, thu phí thấp, tỉ lệ thành đơn cao, nổi tiếng gần xa.

Đến tìm cô làm mai mối, nghề nghiệp tuổi tác dạng nào cũng có. Cô hành nghề năm năm, muốn làm mai cho kim cương vương lão ngũ Ứng Sênh Nam nhất nhưng vẫn chưa có cơ hội.

Văn phòng này là sản nghiệp của mẹ cô.

Từ nhỏ cô đã tai nghe mắt nhiễm, lúc đi học thì có hứng thú giới thiệu đối tượng cho người ta, ở phương diện này cô tuyệt đối có thiên phú.

Cấp một, cấp hai, cấp ba, hễ có Kiều San ở đâu thì y như rằng lớp đó có nhiều cặp đôi nhất trường. Giáo viên không ít lần kêu cha mẹ Kiều San chân thành thấm ý khuyên bảo: Bớt làm mai, trẻ con phải học tập cho tốt mới là nhiệm vụ hàng đầu!

Cô đi vào phòng khách, trông thấy một người đàn ông mặc tây trang đứng ở trước cửa sổ sát đất thì dừng lại ở trước cửa, dùng ngón tay gõ lên cánh cửa, "Xin lỗi, dọc đường bị kẹt xe nên tôi đến muộn."

Nghe thấy tiếng gõ cửa lanh lảnh cùng giọng nữ nhẹ nhàng, Ứng Sênh Nam xoay người lại, đầu lông mày hơi nhếch lên, hai mắt mỉm cười..... Thật đúng là Ứng Sênh Nam!

Kiều San không biết mình nhìn thấy anh ta trên tạp chí bao nhiêu lần, mặc tây trang được cắt may cực kỳ tỉ mỉ. Hai chòm râu ở trên miệng làm nổi bật ngũ quan lập thể tinh tế, hiện ra mùi vị của đàn ông.

Kiều San thấy rất nhiều đàn ông để râu, nhưng chưa từng gặp người nào có thể như Ứng Sênh Nam, để râu cũng có mùi vị như vậy.

Trông thấy Kiều San, Ứng Sênh Nam rõ ràng giật mình, "Cô Kiều?" Âm cuối lên cao, trong giọng nói mang theo nghi vấn không thể tin.

"Vâng." Kiều San bình tĩnh vươn tay ra, không hề rụt rè, thành thục làm một động tác mời, tỏ ý anh ta ngồi xuống.

Động tác thành thục không hề xứng với giọng điệu cùng trang phục nghiêm trọng lúc này.

Vóc người Kiều San không cao, 1m6, dáng người nhỏ gầy, buộc tóc đuôi ngựa, tóc mái để ngang, mặc đồng phục học sinh cấp 3 trắng đen đan xen. Ứng Sênh Nam không ngờ, bà mai kim bài trong truyền thuyết lại là học sinh cấp 3?

"Làm nghề này của chúng tôi, cải trang giả bộ là chuyện thường như cơm bữa, giả thành học sinh, giả thành người già, tóm lại vì để tạo cơ hội cho khách hàng yêu đương, xác chết cũng giả được." Kiều San nhìn ra nghi ngờ của Ứng Sênh Nam, xấu hổ gãi gãi ót.

Cô gái có nụ cười thân thiện, lúc nhếch miệng lộ ra hai răng thỏ nhỏ, không trang điểm nhưng hai má vẫn hồng hào, hai mắt rất lớn, trong veo sáng ngời.

Lần đầu tiên thấy cô, Ứng Sênh Nam cho rằng cô là học sinh cấp 3 là vì có đôi mắt sạch sẽ này.

Ánh mắt đen láy kiểu này, dường như anh ta chỉ nhìn thấy ở trong mắt trẻ nhỏ.

Một cô gái rất thân thiết, hoàn toàn nhìn không ra là một bà mai.

Kiều San khựng lại, lại giải thích nói, "Ngài Ứng hoàn toàn không cần lo lắng năng lực làm việc của tôi, mặc dù tôi lùn nhưng trong cơ thể tôi có sức mạnh Hồng Hoang! Làm việc không hề qua loa chút nào."

Ngụ ý chính là: "Lùn thì sao? Lùn cũng có nhân quyền!"

Đương nhiên Ứng Sênh Nam không biết ẩn dấu của cô trong những lời này.

Anh ta đánh giá "bà mai kim bài" thoạt nhìn không lớn tuổi này, không thể không cười, đưa cho cô một túi giấy.

Kiều San nhận túi giấy, lưu loát mở sợi chỉ trắng quần ở nút cài, lấy tư liệu ra xem, đồng thời nghe Ứng Sênh Nam nói: "Đây là em trai nhỏ nhất của tôi, chưa từng yêu đương với ai, bị bệnh "không thể yêu" đang thịnh hành ở giới trẻ, nghe nói cô thành thạo trị bệnh này, muốn cô giúp em ấy thoát khỏi cô đơn."

Mặc dù hiếu kỳ tại sao ông chủ Ứng còn có một em trai, nhưng làm nghề bà mai, biết rõ lúc nào nên hỏi lúc nào nên ngậm miệng.

Có một số việc, thăm dò được từ miệng khách cùng tự mình tra xét được, khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Cô nhanh chóng xem xong tư liệu, tổng kết như sau: 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!