Chương 42: (Vô Đề)

Đến nỗi Đường Tri Tụng đã dọn dẹp phòng xong vẫn chưa thấy Giang Bân bước ra.

Giống như lần trước, lo lắng cô có chuyện gì, người đàn ông luôn giữ sự điềm tĩnh đã chủ động gõ cửa phòng tắm:

"Giang Bân, em sao rồi?"

Anh lo mình đã làm cô bị thương.

Bên trong vọng ra giọng nói bình tĩnh của Giang Bân:

"Em không sao, anh ngủ trước đi, em đang đắp mặt nạ."

Không khí tối nay quá mập mờ, cô vẫn chưa thích ứng được.

Đường Tri Tụng nghe câu nói này của cô, tâm trạng lẫn lộn.

Xấu hổ? Chắc không đến mức đó, cô luôn là người phóng khoáng.

Nếu cô cảm thấy không thoải mái, anh càng không thể ngồi yên.

Anh không biết, Giang Bân chỉ đơn giản là chưa quen để anh thấy khía cạnh mềm yếu nhất của mình, giống như một con trai bị người ta cạy lớp vỏ cứng rắn ra và để lộ phần thịt bên trong, điều này khiến cô cảm thấy bất an.

Đường Tri Tụng rót cho cô một ly nước ấm, ngồi trên giường đợi cô.

Giang Bân gội đầu, tắm xong rồi dưỡng da, vẫn mất trọn một tiếng đồng hồ.

Khi cô bước ra, đèn đầu giường vẫn sáng. Người đàn ông ngồi trên giường cầm điện thoại trả lời tin nhắn công việc, mặc bộ đồ ngủ lụa, khôi phục lại vẻ ngoài cấm dục thư sinh thường ngày.

Hoàn toàn khác biệt với người đàn ông mạnh mẽ và đầy xâm lược vừa nãy.

Dù sao thì chính anh là người đã giữ chặt cánh tay cô và trao cho cô một nụ hôn sâu ở khoảnh khắc cuối cùng đó.

"Chưa ngủ à?"

Giang Bân phớt lờ sự quấn quýt thân mật vừa rồi, giọng điệu thản nhiên, vén chăn lên vẫn nằm ở bên giường của cô.

Ánh mắt Đường Tri Tụng rời khỏi điện thoại, vẫn rất sâu. Anh nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, xác nhận thần sắc cô không có gì khác lạ, trong lòng nhẹ nhõm đôi chút: "Nước lạnh rồi, anh đi rót cho em ly nước ấm."

Anh đặt điện thoại xuống, đứng dậy đi ra phòng khách.

Khi quay lại, anh đi vòng qua bên Giang Bân, đưa nước cho cô.

Mày mắt cô rất trong trẻo, mặc dù đã khôi phục lại sự điềm tĩnh tự chủ thường ngày nhưng sâu trong khóe mắt vẫn còn một chút ửng hồng.

Vừa nãy cô luôn vùi đầu trong cánh tay anh, không cho anh nhìn, anh không biết khi cô xúc động trông như thế nào.

Nhìn cô uống xong, anh nhận lại cốc: "Còn muốn nữa không?"

Dù sao thì giọng cô vừa nãy rất khàn.

Giang Bân giả vờ không hiểu, lắc đầu.

Đường Tri Tụng cất cốc đi, quay lại phòng ngủ chính, định tắt đèn đi ngủ nhưng thấy Giang Bân vẫn ngồi đó không động đậy:

"Ngủ bây giờ hay đợi một lát?"

Giang Bân không nhìn anh, mắt tập trung vào điện thoại: "Đợi chút."

Vừa rồi được nước nóng gột rửa hết mệt mỏi, hiện tại cô vẫn chưa buồn ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!