Nhiệt độ ở Hồng Kông cao hơn Hỗ Giang một chút. Dạo trước có đợt không khí lạnh, giờ thì lại bắt đầu oi bức rồi. Ở nhà mấy hôm thấy trời bên ngoài vẫn nắng gắt không giảm chút nào, Nghê Tư Duẫn hoàn toàn không có ý định ra ngoài.
Ngủ một mạch đến tận trưa, cô duỗi người lười biếng trên giường, rồi chậm rãi dậy rửa mặt.
Xuống lầu định ăn trưa, vừa vặn nghe dì Phúc bắt máy điện thoại ở phòng khách: "Được, được, tôi sẽ đi tìm ngay, lát nữa cho người mang qua."
Dì vừa dứt lời thì quay đầu lại, bắt gặp gương mặt sạch sẽ của Nghê Tư Duẫn.
"Có chuyện gì vậy dì Phúc?" cô hỏi.
Dì Phúc bị giật mình, vỗ ngực đáp: "Ấp Trì nói là quên mang theo một tập tài liệu, bảo dì tìm rồi gửi qua cho cậu ấy."
"Là tài liệu gì thế ạ? Để cháu tìm cho."
"Nghe bảo là một túi hồ sơ niêm phong bằng giấy kraft, có ghi chữ gì đó về hợp đồng với nhà họ Chu, để trong một bìa tài liệu trong thư phòng của cậu ấy."
Nghe xong, Nghê Tư Duẫn đã quay người chạy lên lầu, "Cháu lên xem thử."
Cô bước từng hai ba bậc một, vội vàng leo lên lầu.
Thư phòng của Tạ Ấp Trì nằm ngay cạnh phòng ngủ anh. Nghê Tư Duẫn chưa từng bước vào đó, vì trước đây anh rất ghét cô lại gần, hễ là đồ của anh trong nhà thì cô đều không được chạm vào, cũng chẳng được bén mảng tới gần.
Giờ đây, anh dường như đã chấp nhận cô rồi.
Nghê Tư Duẫn cũng không muốn giữ mãi mối quan hệ căng thẳng với anh. Dù sao bây giờ cũng là người một nhà, sau này còn mấy chục năm sống chung, cô đã mất cha mẹ, giờ có được daddy và anh trai, tất nhiên càng phải trân trọng.
Thư phòng của Tạ Ấp Trì rất ngăn nắp. Trên bàn gỗ nguyên khối có hai bìa tài liệu, bên trong đựng không ít túi giấy kraft.
Cô mở bìa bên trái trước, nhưng không thấy tài liệu cần tìm.
Sau đó chuyển sang bìa bên phải, nhìn thấy một túi có ghi chữ "Chu thị", cô liền rút ra. Không ngờ vô tình kéo theo một tập tài liệu bên cạnh rơi ra ngoài.
Cô định nhét nó lại thì ánh mắt vô tình lướt qua dòng tiêu đề trên đầu tập tài liệu.
Là hợp đồng đầu tư của đoàn phim.
Ngón tay Nghê Tư Duẫn khựng lại giữa không trung, tim cô bỗng cuộn trào như có cơn lũ tràn qua.
Thì ra, thật sự là anh ấy.
Hôm đó trong nhóm có người bàn về nhà đầu tư, tuy cô không quá chú tâm, nhưng cũng thấy có nói rằng có một khoản tiền được chuyển từ Hồng sang.
Cô chưa từng nghĩ người đó lại là Tạ Ấp Trì.
Anh đã đầu tư một trăm triệu cho bộ phim mới của cô.
—
Nghê Tư Duẫn cất kỹ túi tài liệu vào trong túi xách, nói với dì Phúc là cô sẽ tự mang qua.
"Hay là để tài xế đưa đi đi, ngoài trời nắng lắm, con lại chưa ăn sáng, đừng để bị say nắng."
Dì Phúc lo lắng cho sức khỏe cô.
Cô gái nhỏ này vóc dáng gầy gò, vốn chẳng có bao nhiêu da thịt, lại hay bỏ bữa, mấy người lớn tuổi nhìn mà cứ sợ cô chịu không nổi chút đau khổ nào, trời chỉ hơi nóng thôi là đã sợ cô ngất ngoài đường.
Nghê Tư Duẫn cười vẫy tay, "Con ở nhà mấy hôm rồi, trên đầu sắp mọc nấm luôn ấy. Dì đừng lo, con ổn mà."
Nói xong liền chạy ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!