Chương 8: Chữ cái mạ vàng đó

Ánh mắt của ba người còn lại trên bàn cùng lúc đổ dồn về phía cô, lần đầu tiên Nghê Tư Duẫn cảm thấy ngại ngùng, vội vàng quay đầu đi chỗ khác.

Từ đó trở đi, cô chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vào bàn mạt chược, không quay đầu nhìn Chu Xán Vũ thêm lần nào nữa.

Thẩm Giai Lị liếc nhìn hai người họ rất lâu, quân bài cầm trong tay nắm chặt rồi lại buông ra.

Ván mạt chược kéo dài đến tận chiều tối.

Dù kỹ thuật không mấy xuất sắc nhưng có Chu Xán Vũ ở bên chỉ dẫn, chiếc khay đựng tiền vốn gần như cạn sạch lại dần dần hồi phục.

Có người đến gọi bọn họ đi ăn, lúc đó trận chiến mới thật sự kết thúc.

Mọi người bắt đầu tính toán lại ví tiền của mình, không ngờ Nghê Tư Duẫn không chỉ gỡ gạc lại vốn liếng ban đầu, mà còn thắng thêm được hai mươi điểm.

Cả nhóm chuẩn bị đi xuống lầu thì đúng lúc gặp Minh Diệp từ thư phòng tập tễnh bước ra, hai hàng lông mày nhíu chặt, gương mặt đầy vẻ đau đớn. Đến đường đi còn không vững mà vẫn nhớ hỏi xem Nghê Tư Duẫn có thắng không.

"Chỉ thắng có hai mươi điểm thôi."

Nghê Tư Duẫn báo lại chiến tích.

Minh Diệp lập tức nở nụ cười: "Vậy là em cũng giỏi đấy chứ."

Vừa bước được một bước, cơn đau từ h* th*n lại ập tới, khiến nụ cười trên mặt anh nhanh chóng biến mất.

Nghê Tư Duẫn định nói là nhờ Chu Xán Vũ giúp mới thắng được, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Thẩm Giai Lị đang vui vẻ nói gì đó với anh, còn người đàn ông chỉ khẽ cụp mắt liếc nhìn cô ta một cái, vậy mà khoé mắt Thẩm Giai Lị càng cong lên, nụ cười thêm phần rạng rỡ.

Phía sau vang lên động tĩnh, là tiếng ho khan trầm đục của ông cụ Minh, mấy người đứng bên lập tức thu lại nụ cười.

Đặc biệt là Thẩm Giai Lị, như bị dọa sợ, vội nép mình núp sau lưng Chu Xán Vũ.

Chỉ có Chu Xán Vũ khẽ gọi một tiếng: "Ông Minh."

"Ừ." Ông cụ Minh giọng trầm thấp thở dài, trong mắt hiện lên chút thất vọng pha lẫn trách cứ.

"Còn đứng đây làm gì? Xuống lầu ăn cơm đi."

Lời vừa dứt, mọi người mới im lặng đi xuống lầu.

Thấy Minh Diệp đi đứng khó khăn, Nghê Tư Duẫn nhỏ giọng hỏi: "Ông nội anh vẫn đánh người sao?"

Nhìn bộ dạng anh ta như vừa chịu cực hình xong, khó tin nỗi một người trông hiền từ như vậy lại khiến cả căn nhà ai cũng khiếp sợ.

Minh Diệp phẩy tay thản nhiên: "Không đâu, chỉ bắt quỳ hai tiếng thôi, mà như thế là nhẹ rồi đấy."

Trên bàn ăn bầu không khí cũng y như dự đoán, trầm lặng nặng nề.

Mọi người dường như được dạy dỗ y như nhau, suốt cả bữa ăn không ai dám nói lời nào.

Mãi đến khi ông cụ Minh đứng dậy rời bàn, mọi người mới dám buông đũa.

Nghê Tư Duẫn thầm nghĩ, sống trong một gia đình như vậy thật sự rất mệt mỏi, làm gì nói gì cũng phải dè chừng sắc mặt người lớn.

Cũng may trong suốt một ngày hôm nay, ông cụ Minh rất ít khi xuất hiện, sau bữa tối thì ông cụ về phòng luôn. Có lẽ ông cũng biết sự hiện diện của mình khiến bọn trẻ không được tự nhiên vậy nên dứt khoát không xuất hiện nữa.

Sắc trời đã sẩm tối, Nghê Tư Duẫn không định nán lại thêm, sau khi cảm ơn mọi người thì nói mình muốn về.

Chu Uyển Trúc giữ cô lại, bảo ở thêm một lúc nữa.

Nghê Tư Duẫn mỉm cười từ chối, nói lần sau đến cũng được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!