"Vì sao em vẫn nghĩ là tôi đang qua lại với cô ấy?"
Câu hỏi ngược của Chu Xán Vũ khiến bầu không khí giữa hai người chợt trở nên mơ hồ khó hiểu.
Cô không trả lời, chỉ mỉm cười.
Hôm đó cô đi nhầm phòng, nhìn thấy hai người bọn họ quần áo xộc xệch, Thẩm Giai Lị còn đang quỳ trước đầu gối anh, cả căn phòng tràn ngập bầu không khí ám muội đến mức không thể diễn tả thành lời.
Thấy anh lại không chịu thừa nhận, trong lòng cô liền tự có một đáp án khác.
Thẩm Giai Lị là tiểu hoa đang lên, sự nghiệp đang ở giai đoạn bứt phá. Lúc này mà có scandal yêu đương, đặc biệt lại dính dáng đến chuyện "dựa hơi đại gia", chỉ càng bất lợi cho hình ảnh của cô ta. Còn Chu Xán Vũ là người đứng đầu tập đoàn Chu thị, nếu bị gắn với mấy từ như "bao nuôi", dư luận sẽ càng khó nghe hơn.
Mà bản thân cô lại là đối thủ cạnh tranh trực tiếp của Thẩm Giai Lị, nếu là một người bạn trai tâm lý thì Chu Xán Vũ chọn phủ nhận cũng chẳng khó hiểu.
Có lẽ anh đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, liền bật cười khẽ:
"Công việc tay trái của cô là làm phóng viên giải trí à?"
Cô gái ngồi trước bàn trà không trả lời. Chỉ nghe thấy anh nói tiếp:
"Tôi với cô ấy không phải là kiểu quan hệ mà cô đang nghĩ. Cô ấy là em họ của Minh Diệp, cũng xem như là em gái tôi. Chuyện hôm đó cô thấy, không phải toàn bộ sự thật, hiểu không?"
Đối diện với đôi mắt sâu thẳm của anh, cô nghe ra từng chữ đều rất chân thành, liền khẽ gật đầu:
"Vâng."
Xung quanh chỉ còn tiếng đêm tĩnh lặng.
Chu Xán Vũ ngồi đối diện cô, uống trà, cử chỉ ung dung, nhã nhặn đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Cô chợt không hiểu, tại sao bên ngoài lại nói anh là người tàn nhẫn lạnh lùng, thậm chí so sánh anh với Diêm Vương địa ngục còn đáng sợ hơn.
Cô cứ thế nhìn chằm chằm anh, đúng lúc anh ngẩng đầu nhìn sang, tiếng động bất ngờ vang lên sau lưng.
"Thưa ngài, quần áo đã được mang đến rồi."
Không rõ là bị tiếng nói dọa giật mình, hay là vì khoảnh khắc giao mắt vừa rồi khiến trái tim cô khẽ run lên.
Ngay khi Tần Duệ đẩy cửa bước vào, cô lập tức cụp mắt.
Chu Xán Vũ đặt bộ trà cụ xuống, giọng bình thản:
"Thay bộ đồ khác rồi về, đừng để lại trẹo chân nữa."
Cả buổi tối nay, cô vẫn mặc bộ lễ phục lộng lẫy kia, đẹp thì đẹp, nhưng đúng là rất bất tiện.
Tối nay không biết cô đã nói bao nhiêu lần "cảm ơn", lúc này vẫn không ngại nói thêm một câu nữa.
Khi thay xong bộ lễ phục nặng nề, cô cảm thấy cả người như nhẹ đi không ít.
Trước khi lên xe, cô cẩn thận nhìn xuống chân mình, đã không còn cảm thấy đau nữa rồi.
Tần Duệ đưa cô về khách sạn, Đinh Đinh đang chờ ở cửa.
Cô đeo khẩu trang và đội mũ đã chuẩn bị sẵn trên xe, liếc nhìn Tần Duệ qua gương chiếu hậu:
"Làm phiền rồi."
Đinh Đinh đón cô vào sảnh khách sạn, một nhân viên nam mặc đồng phục tiến đến, bảng tên trước ngực ghi rõ hai chữ "quản lý".
"Cô Nghê, tôi đưa cô lên lầu nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!