Chương 48: Tiểu vô tâm

Hai cô gái sau khi tháo gỡ được khúc mắc trong lòng thì nắm tay nhau cùng bước xuống lầu.

Chu Xán Vũ vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, chiếc đĩa sứ trắng ngọc vốn trống trơn ban nãy giờ đã chất đầy những quả quýt chín mọng, sắc cam tươi rói bắt mắt.

Anh quay đầu nhìn hai người, vỗ tay nhẹ rồi hỏi:

"Trò chuyện xong rồi chứ?"

Mắt Thẩm Giai Lị vẫn đỏ hoe như vừa khóc xong, nhưng khóe miệng lại cong cong, trông chẳng giống người vừa trải qua chuyện buồn chút nào.

Xem ra là đã làm hòa rồi.

"Chỗ quýt này, em ăn được không?" Thẩm Giai Lị khịt mũi, quay đầu hỏi Nghê Tư Duẫn.

Đĩa quýt kia tươi ngon mọng nước, lại được Chu Xán Vũ cẩn thận xếp thành hình chóp kim tự tháp, nhìn thôi đã muốn ăn rồi.

Nghê Tư Duẫn gật đầu, "Tất nhiên là được rồi."

Người có công thực sự lại bị lãng quên, còn cô thì trở thành người nắm quyền quyết định.

Thẩm Giai Lị vui vẻ nhảy chân sáo tới, y như một đứa trẻ hồn nhiên.

Kim giây vẫn tích tắc trôi, thời gian lặng lẽ cuốn về phía không thể quay đầu, tiếng đồng hồ đều đều vang vọng trong căn nhà, những ngày yên ả như thế là ước mong của tất cả mọi người.

Sau khi ăn trưa ở nhà Chu Xán Vũ, Thẩm Giai Lị mới quay trở về.

Chuyện nhà họ Minh cô không thể can dự. Nghĩ kỹ lại, ở nhà họ Minh cô luôn được cưng chiều như công chúa, nhưng chưa từng có quyền can thiệp vào bất kỳ chuyện lớn nào.

Có lẽ như lời ông cụ nhà họ Minh từng nói: "Giai Lị, dù sao con vẫn là họ Thẩm."

Cảnh vật ven đường hiu hắt tiêu điều, tuyết đọng bên lề càng làm cành cây khô thêm phần lạnh lẽo.

Từ biệt thự Đồ Mân về đến nhà họ Minh, dọc đường xe cộ tấp nập mà lòng cô lại dần dần thanh thản.

Về đến nhà, thu dọn hành lý xong cô lặng lẽ lên xe rời đi. Không nhắn tin, không báo ai, cô chỉ hy vọng trở khi họ về nhà, sẽ có một người để tâm hỏi rằng cô đã đi đâu.

Nhưng Thẩm Giai Lị không đi lang thang, mà nghe lời ông cụ trở về nhà họ Thẩm.

Hình như đi đến đâu cô cũng là đứa trẻ không được chào đón. Có lẽ là vì từ nhỏ sống ở nhà họ Minh nên ông bà nội chẳng mấy yêu thương cô, hơn nữa nhà họ Thẩm lại trọng nam khinh nữ, đó mới là lý do cô quyết định sống cùng ông ngoại.

Bước chân vào nhà, khung cảnh gia đình đầm ấm hạnh phúc trước mắt khiến người ta chói mắt. Thấy Thẩm Giai Lị trở về, hai ông bà chỉ ngồi trong phòng khách, ngẩng đầu khỏi đống đồ chơi của cháu trai, nụ cười trên mặt không dành cho cô thật lòng:

"Giai Lị về rồi à."

"Ông ơi, bà ơi." Cô gượng gạo nặn ra một nụ cười, chào một tiếng rồi vội vã bỏ lên lầu.

Căn nhà rộng lớn như vậy, nhiều người chứng kiến cô trở về, nhưng không một ai chủ động giúp cô xách hành lý, thậm chí chẳng có ai hỏi một câu rằng dạo này cô sống thế nào.

Nếu là ở nhà họ Minh, hai anh trai cô đã sớm người thì kéo hành lý, người thì hỏi buổi tối cô muốn ăn món gì ngon rồi.

Cả trái tim cô ngập tràn chua xót, lặng lẽ thở dài.

___________

Nghê Tư Duẫn tiễn Thẩm Giai Lị xong liền quay lại nhào vào lòng Chu Xán Vũ. Đậu Đỏ ở bên cạnh thấy hai người ôm nhau, không biết có phải cũng cảm nhận được không khí hạnh phúc không mà nhảy nhót vui vẻ.

Chu Xán Vũ ôm lấy lưng cô, cúi đầu nhẹ giọng hỏi:

"Sao thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!