Cuộc chia ly kéo dài hơn bốn mươi ngày khiến lần tái ngộ này càng thêm đong đầy tình cảm.
Về đến khách sạn, Nghê Tư Duẫn liền thu dọn hành lý trong đêm, chuẩn bị cùng Chu Xán Vũ quay lại Hỗ Giang. Không thể nói là cô không thích nơi này, chỉ là trong lòng nóng ruột muốn trở về chốn thuộc về cuộc sống của anh.
Tựa như chỉ ở Hỗ Giang cô mới có thể hít thở được.
Họ ngồi tàu cao tốc trở về, tốc độ rất nhanh, chỉ mất vài tiếng đồng hồ.
Trên tàu không có nhiều hành khách, họ ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Nghê Tư Duẫn chưa ăn tối, tiện đường lấy chút đồ ăn vặt lót dạ.
Cô kéo khẩu trang xuống một nửa, vừa xem phim vừa nhâm nhi bánh mì nhỏ. Không biết nghĩ đến điều gì, cô bỗng quay đầu nhìn Chu Xán Vũ, thắc mắc hỏi:
"Hôm đó em lạc ở núi Hương Cách sao anh tìm được em nhanh thế?"
Từ lúc anh nhận được tin đến khi đến được Hoành đ**m, còn phải bố trí người lên núi, tất cả chỉ trong vòng vài tiếng, cho dù có bay cũng không thể nhanh đến thế được.
Câu hỏi này cô đã suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn chưa từng nhận được lời giải thích, giờ mới có dịp hỏi anh.
Người đàn ông bên cạnh nhẹ nhàng đắp cho cô một chiếc chăn mỏng, gương mặt anh từ tối đến giờ luôn vương nụ cười, tâm trạng tốt đến lạ thường.
"Dĩ nhiên là bay đến rồi."
Anh trả lời nhẹ bẫng, cứ như chuyện đó chẳng đáng là gì với anh cả.
Thấy anh không có ý nghiêm túc giải thích, Nghê Tư Duẫn cũng mất hứng tìm hiểu tiếp, bĩu môi quay đầu lại tiếp tục xem phim, gặm bánh.
Chu Xán Vũ nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt là sự dịu dàng ấm áp như trăng tròn in trong bóng nước, tựa hồ như chìm đắm.
Anh không phải cố tình giấu diếm, chỉ là cảm thấy không cần thiết phải nói rõ những chi tiết đó.
Với Chu Xán Vũ, chỉ cần tìm được cô, chỉ cần cô bình an vô sự, cho dù tốn bao nhiêu sức lực, dùng đến cách nào, cũng không đáng để nhắc tới, dù cho có phải quỳ xuống trước người bố mà anh chẳng bao giờ xem trọng.
Tình hình hôm ấy quá khẩn cấp. Ngay khoảnh khắc biết Nghê Tư Duẫn xảy ra chuyện, việc đầu tiên anh làm là bảo Tần Duệ tra ngay chuyến bay đêm đó. Nhưng giờ bay đều quá muộn, đầu óc anh lập tức nghĩ đến nguồn lực mà gia đình vẫn còn nắm giữ.
Bố anh
- Chu Trọng Kiều, mắc ung thư đã hơn ba năm, vẫn sống tĩnh dưỡng trong một trang viên trên núi. Dù đã rút khỏi thương trường nhiều năm nhưng bên ngoài vẫn lưu truyền những chiến tích lẫy lừng của ông.
Tập đoàn Chu thị hiện do Chu Xán Vũ nắm quyền, nhưng trưởng bối vẫn là trưởng bối, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà họ Chu vẫn không thể tách khỏi quyết định của Chu Trọng Kiều.
Đêm đó là lần đầu tiên hai bố con gặp lại sau ba năm xa cách. Trong lòng Chu Xán Vũ vẫn luôn oán hận người bố đã đánh mất lương tâm và nhân tính này, từng nghĩ rằng cả đời sẽ không bao giờ gặp lại ông , cho đến khi âm dương cách biệt.
Không ngờ, có ngày lại phải cầu đến ông ta.
Nhà họ Chu có máy bay riêng, thậm chí từ nhiều năm trước đã xây cả sân bay tư nhân, nhưng quyền điều động thuộc về gia chủ, Chu Xán Vũ không thể tự tiện sử dụng, vì vậy đành lái xe trong đêm đến trang viên.
Ba năm không gặp, Chu Trọng Kiều đã có chút dấu vết thời gian, dù vậy thân thể không hề tiều tụy. Dẫu bệnh tật quấn thân ông ta vẫn toát ra khí chất mạnh mẽ.
Thấy Chu Xán Vũ, ông vô cùng bất ngờ. Đeo lên gương mặt nụ cười giả tạo, ông cho lui hết người hầu trong nhà, để lại không gian trống trải chỉ còn hai cha con họ.
"Lâu không gặp, con trai ta trông trưởng thành hơn nhiều rồi đấy."
Ông ta ung dung tựa vào sofa da thật, bên ngoài đêm đen đè nén như tiếng gào thét nặng nề, tiếng gió xào xạc qua rừng vọng lại sự giận dữ của bầu trời.
Chu Xán Vũ đứng thẳng tắp, không buồn vòng vo, nói thẳng:
"Cho tôi mượn máy bay riêng, điều kiện tùy ông đặt ra."
Chu Trọng Kiều thoáng sững sờ, sau đó bật cười ha hả:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!