Chương 43: Đang bận

Mắt thấy lời của Giang Mẫn Na chân thành đến vậy, Nghê Tư Duẫn cũng không từ chối.

Cô và Đinh Đinh ở lại trong xe chuẩn bị bữa tối, họ còn gọi thêm vài món Hồng Kông định thử xem có đúng vị không. Nếu đúng là hương vị chính tông, thì Nghê Tư Duẫn sẽ trở thành khách quen của quán này.

Sau khi bày biện xong hết các món ăn, ngoài cửa cũng vang lên tiếng động.

Nghê Tư Duẫn ngẩng đầu nhìn, thấy Giang Mẫn Na bước lên xe, ánh mắt cô theo phản xạ nhìn ra phía sau, nhưng lại không thấy người mà cô mong đợi.

Chưa kịp hỏi, Giang Mẫn Na đã lên tiếng trước: "Cô ấy nói ăn rồi, không ăn nữa đâu."

Nghê Tư Duẫn và Đinh Đinh đều sững người.

"Cô ấy thật sự nói vậy sao?" Nghê Tư Duẫn xác nhận lại một lần nữa, trong lòng bắt đầu hoài nghi thái độ của Thẩm Giai Lị.

Trước đây, nếu là Thẩm Giai Lị nhận được lời mời, chắc chắn sẽ vui vẻ chạy qua. Dù có ăn cơm rồi thì cũng phải đến "ăn ké" vài miếng mới chịu.

Cô bỗng thấy lo lắng, đặt đôi đũa trong tay xuống, chuẩn bị tự mình đi tìm.

"Để mình đi xem cô ấy thế nào, hai người ăn trước đi nhé."

Nói xong, Nghê Tư Duẫn lập tức chạy ra ngoài, đến nỗi Giang Mẫn Na còn chưa kịp gọi cô quay lại mặc áo khoác.

Không xa là xe của Thẩm Giai Lị, Nghê Tư Duẫn chạy đến thì đúng lúc gặp cô cùng Kiều Nhiên đi ra, "Hai người chuẩn bị về à?"

Sắc mặt Thẩm Giai Lị không tốt, trông có vẻ tâm trạng rất tệ, môi cũng không nhếch nổi, "Ừ."

"Dạo này em có tâm sự gì sao Giai Lị?"

Nghê Tư Duẫn hỏi thẳng ra điều mình nghi ngờ bấy lâu nay.

Từ sau khi cô xảy ra chuyện, giữa cô và Thẩm Giai Lị gần như không còn liên lạc gì.

Cô nghĩ có lẽ vì bản thân quá bận mà lạnh nhạt với Thẩm Giai Lị, muốn tìm cơ hội xin lỗi và hóa giải. Rõ ràng là chiều nay còn đưa miếng dán giữ ấm cho cô ấy, vậy mà giờ tình hình lại vẫn không ổn.

Thẩm Giai Lị đứng trước mặt cô, ánh mắt trầm xuống, "Em không sao, chỉ là thấy hơi mệt thôi. Chị Tư Duẫn, chị cứ ăn đi, em về khách sạn nghỉ trước, mai còn quay nguyên ngày."

Nói xong, cô ấy né người bước đi, bỏ lại Nghê Tư Duẫn đứng ngẩn ra tại chỗ.

Trông rõ ràng là có chuyện, sao lại không chịu nói?

Thấy xe của Thẩm Giai Lị rời đi, Nghê Tư Duẫn thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Về lại trong xe, cô cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống gì, suốt bữa chỉ nói được vài câu, vội vàng kết thúc bữa ăn rồi chuẩn bị về khách sạn. Giang Mẫn Na lại ngỏ ý muốn đi dạo trung tâm thương mại cùng cô.

"Mình thấy hãng Hương Khả lại ra mẫu mới đấy, toàn kiểu dáng mình thích, hai ta mỗi người chọn vài bộ đi. Ngày mai mình phải lên đường đi Hỗ Giang rồi về Hồng Kông rồi, vậy nên tối nay hãy đi với mình một lần cuối đi, cưng à."

Cô ôm cánh tay Nghê Tư Duẫn nũng nịu.

Cô hiểu quá rõ tính cách của Nghê Tư Duẫn, biết rằng cô sẽ không bao giờ từ chối yêu cầu của mình, nên chắc chắn sẽ nhận được câu trả lời như ý.

Nhưng khi Nghê Tư Duẫn gỡ tay cô ra áy náy từ chối, Giang Mẫn Na mới nhận ra giữa họ dường như có điều gì đó đã thay đổi.

"Na Na, xin lỗi, tối nay mình không đi được, mai mình phải quay sớm vì thế tối nay phải học thoại kỹ càng. Đợi khi mình đóng máy về Hồng Kông rồi, lúc đó rảnh rỗi mình sẽ đi dạo cùng cậu nhé."

Bầu không khí trong xe bỗng chốc đông cứng lại, Giang Mẫn Na sững sờ, không ngờ sẽ có ngày Nghê Tư Duẫn từ chối mình. Những lời thề "mãi mãi là bạn tốt" ngày nào như cát bụi bị gió cuốn đi giữa trời đông giá rét.

Dù cảm nhận được cô hơi giận, Nghê Tư Duẫn cũng không thay đổi ý định.

Giang Mẫn Na chỉ biết cười gượng, ánh mắt cụp xuống đầy thất vọng, "Vậy được, cậu về nghỉ sớm đi. Đợi về Hồng Kông rồi hẵng gặp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!