Chương 41: Em chủ động

"Sao em biết anh không thích?"

Đôi mắt vốn điềm tĩnh của người đàn ông ánh lên một tia rung động, anh nghiêng đầu, chăm chú quan sát cô gái đang trong lòng mình, dáng vẻ say xỉn này thật quá khác với thường ngày.

Nghê Tư Duẫn hai tay ôm cổ anh, đôi má ửng hồng vì men rượu, cô lảo đảo tựa vào ngực anh, miệng lẩm bẩm:

"Anh thích em, vậy sao còn từ chối em chứ?"

"Thật ác, đã từ chối em… còn mắng em nữa."

Nghe cô nói mà như thể anh vừa phạm phải tội lớn vậy.

Chu Xán Vũ hơi nheo mắt lại, cẩn thận suy ngẫm lời cô.

Anh không nhớ mình từng mắng cô bao giờ.

Từ chối cô… là lần trên sân thượng ở Hồng Kông sao?

Nghĩ đến đây, anh bật cười, nói cô tuỳ tiện mà cũng tính là mắng vậy thì cái mũ này bị chụp cũng to thật.

"Nghê Tư Duẫn." Anh khẽ gọi tên cô bằng giọng vô cùng dịu dàng.

Cô gái trong lòng phản ứng chậm chạp, ngẩng đầu lên, cảm thấy đất trời quay cuồng, đầu óc choáng váng, nhưng vẫn cố chấp đáp lại: "Ừm?"

Chu Xán Vũ đỡ lấy cơ thể cô, đứng thẳng dậy, rồi dùng hai tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn ấy, khẽ cúi sát lại gần:

"Ngày mai tỉnh dậy, em còn nhớ chuyện tối nay chứ?"

Nghê Tư Duẫn uống nhiều, đầu óc xử lý thông tin rất chậm. Sau khi nghe rõ câu hỏi, cô nở nụ cười tự tin:

"Trí nhớ của em tốt lắm."

"Vậy thì tốt."

Bàn tay to lớn nâng gương mặt cô lên, trong mắt anh ánh lên vẻ mơ hồ, anh cúi xuống, môi khẽ chạm vào giữa hai hàng lông mày cô, nhẹ nhàng vô cùng.

"Nghê Tư Duẫn, anh thích em, nghe rõ chưa?"

Anh nhìn cô gái trong vòng tay đang mở to đôi mắt ngỡ ngàng. Ánh mắt vốn mơ màng lập tức trợn tròn.

Nghê Tư Duẫn ngẩn ngơ nhìn anh, như thể vừa bị đả kích mạnh, cả người loạng choạng muốn ngã ra sau. Người đàn ông lập tức siết chặt tay ôm lấy cô, giữ cô chặt trong lòng.

Cô sững người mất một lúc, rồi lắp bắp nói:

"Anh… anh nói lại lần nữa…"

Chu Xán Vũ chăm chú nhắc lại từng từ:

"Anh nói, anh thích em."

Vừa dứt lời, cô gái liền bắt chước động tác của anh, nâng mặt anh lên, cố gắng kiễng chân, rất chính xác đặt một nụ hôn lên môi anh.

Đôi môi hai người chỉ khẽ chạm vào nhau, không hề vượt quá giới hạn.

Chu Xán Vũ cũng đứng yên, bất động, vành tai đỏ rực lên.

Tư thế ấy duy trì rất lâu, có lẽ vì kiễng chân quá mỏi, cô gái lùi lại.

Ngay khoảnh khắc đôi môi vừa rời nhau, người đàn ông lập tức ôm lấy sau gáy cô, cúi đầu hôn ngược lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!