Khi Giang Mẫn Na nói cô ấy thích Chu Xán Vũ, Nghê Tư Duẫn thoáng sững người.
Cô ấy hỏi liệu Nghê Tư Duẫn có thể giới thiệu giúp không…..
Nghê Tư Duẫn ném tờ khăn giấy trong tay vào thùng rác, môi khẽ cong lên một nụ cười áy náy:
"Xin lỗi Na Na, chuyện này mình không thể đồng ý với cậu được."
"Sao vậy?" Cô nàng chớp mắt đầy nghi hoặc.
"Bởi vì mình thích anh ấy."
Dù hai người là bạn rất thân, nhưng Nghê Tư Duẫn không ngu ngốc đến mức vì bạn mà nhường người mình thích, lại còn chủ động tác thành cho họ.
Cô có thể từ bỏ rất nhiều thứ vì bạn bè, nhưng có những thứ một khi đã chạm đến giới hạn, cô không thể lùi bước.
Giây lát sau, Giang Mẫn Na cũng sững người, rồi mỉm cười:
"Thế anh ấy có thích cậu không?"
Câu hỏi này khiến Nghê Tư Duẫn nghẹn lời. Bản thân cô cũng không có đáp án.
Chu Xán Vũ… thích cô sao?
Cô thực sự không dám đoán bừa, chỉ lắc đầu đầy cay đắng:
"Mình cũng không biết."
"Anh ấy có thích cậu hay không cũng chẳng sao," Giang Mẫn Na nắm lấy tay cô, "Mình sẽ không tranh giành với cậu đâu. Cậu biết mà, từ nhỏ mình đã thích anh Ấp Trì rồi, ban nãy chỉ là thử xem cậu có nói thật không thôi. Mình cảm thấy hai người có gì đó mờ ám, sợ cậu giấu mình chuyện gì."
Nghê Tư Duẫn nhìn cô bằng ánh mắt ai oán:
"Mình có gì phải giấu cậu chứ, vậy mà cậu còn không tin mình."
"Tin mà tin mà, chỉ là mình không muốn là người cuối cùng biết tin vui của cậu thôi."
"Yên tâm đi, nếu mình có yêu đương gì, nhất định sẽ nói với cậu đầu tiên, được không?"
"Vậy thì mình chờ tin tốt của cậu đấy nhé."
——-
Trên núi, nhiệt độ rất thấp, chiếc áo khoác của Nghê Tư Duẫn lúc này trông có phần mỏng manh.
Một cơn gió lạnh thổi qua kéo cô khỏi dòng hồi ức, khiến cô không khỏi rùng mình.
Vừa mới định thần lại, bỗng có một vật nặng đặt lên vai.
Cô quay đầu lại, là Chu Xán Vũ đang khoác áo khoác của mình lên người cô. Cô định đưa tay gỡ ra:
"Anh không lạnh à?"
Anh lại nhân cơ hội kéo tay cô luồn qua ống tay áo, rất tự nhiên giúp cô mặc áo khoác vào.
"Anh không lạnh. Em vừa ra viện, phải chú ý nhiều hơn một chút."
Anh chỉ mặc một chiếc áo len cổ lọ bên trong, trông chẳng ấm áp chút nào.
Nghê Tư Duẫn đứng yên tại chỗ, để mặc anh nắm lấy tay mình mặc áo vào. Trên người anh phảng phất mùi đàn hương cổ, rất dễ chịu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!