Chương 4: Không phải nói thích tôi sao

Nhiều người không hiểu cô vừa nói gì, nhưng bên cạnh có người nghe hiểu tiếng Quảng liền nhỏ giọng phiên dịch.

Khi nghe xong câu trả lời ngạo mạn của cô, xung quanh lập tức vang lên một tràng hô hoán sững sờ.

"Không phải chứ, cô ta không sợ chết hay là nghĩ mình mạng lớn vậy? Câu đó mà cũng dám nói ra…"

"Rõ ràng người nói sai là cô ta, nhưng sao mình lại thấy căng thẳng thay thế này nhỉ?"

"Tôi từng có may mắn gặp qua một lần, chỉ bị anh ta liếc một cái mà đến giờ tim vẫn còn đập thình thịch. Cô nàng này đúng là nghé con mới sinh không biết sợ cọp."

Câu trả lời của Nghê Tư Duẫn, Tần Duệ không chỉ nghe rõ ràng mà còn hoàn toàn hiểu được. Anh ta thoáng ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ vững phong thái, lịch sự đáp lại bằng tiếng Quảng:

"Xin lỗi đã làm phiền, tôi sẽ chuyển lời cho ngài Chu."

Dứt lời, anh ta xoay người rời đi.

Khu vực xung quanh chìm vào im lặng, mọi người như tránh tà thần, lần lượt dời vị trí, chỉ còn lại Nghê Tư Duẫn vẫn bình thản ngồi nguyên tại chỗ.

May mà trong hội trường không có máy quay, nếu không cảnh cô thầm trợn trắng mắt chắc lại lên hot search lần nữa.

Nửa sau của buổi tiệc .

Chu Xán Vũ đã sớm trở về phòng nghỉ. Khi nghe Tần Duệ báo lại câu trả lời, trên gương mặt bình thản của anh không lộ ra chút dao động nào. Chỉ là ánh mắt xuyên qua lớp kính tối, dừng lại nơi cô gái đang đơn độc nhấp rượu.

"Cậu ơi!"

Giọng trẻ con non nớt vang lên từ phía sau, anh quay đầu lại.

Minh Gia Ngân, một cậu bé nhỏ xíu chạy theo sau Uyển Trúc, vừa thấy anh đã nhào vào lòng anh.

Anh ngồi xuống, ôm lấy cậu nhóc vào lòng.

"Khuya thế này còn chạy đến đây, mai không phải đi học sao?"

Anh đưa tay véo má cậu bé, mềm mịn cực kỳ dễ chịu.

Cậu bé lắc đầu, ôm lấy cổ anh làm nũng: "Cậu ngốc quá, mai là thứ Bảy rồi mà!"

"Con là thông minh nhất rồi đấy tiểu ngốc ngếch."

Chu Uyển Trúc đặt túi xuống, mỉm cười nói: "Nó bảo nhớ Đậu Đỏ rồi, nên tối nay nhất quyết đòi đến nhà cậu ngủ."

Cô cũng đưa tay xoa đầu con trai, trong mắt đầy vẻ cưng chiều.

"Minh Diệp đâu?"

"Trên lầu đang tiếp khách." Chu Xán Vũ hỏi: "Minh Hàng về rồi à?"

"Ừm." Cô gật đầu, "Nghe nói gần đây tập đoàn lại có chuyện, Minh Diệp không quản được nên anh ấy đành gác công việc ở Kinh Châu, vội vã quay về."

Minh Hàng là trưởng nam của nhà họ Minh, cũng là chồng của Chu Uyển Trúc.

Tập đoàn Chu thị và Minh Áo luôn như nước với lửa ở Thượng Hải, mỗi bên nắm giữ hơn một nửa tài sản cao cấp trong thành phố, đối đầu kịch liệt.

Từ sau khi hai nhà thông gia, bề ngoài thì hòa thuận, nhưng sau lưng vẫn kh*ng ng*ng đ*m ch*c nhau.

Nhị thiếu Minh Diệp không quản lý công việc tập đoàn, tự mình thành lập thương hiệu trang sức, hoàn toàn tách biệt, không tham gia bất kỳ tranh chấp nào.

"Dạo này Minh Hàng đã rất vất vả rồi, em đừng âm thầm gây khó dễ nữa." ChChu Uyển Trúc nói, giọng có phần xót xa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!