Chương 38: Bạn bè bình thường

Mang theo nỗi nghi ngờ, Nghê Tư Duẫn hỏi Chu Xán Vũ liệu có thể tìm được người kia không, cô muốn đích thân giải quyết một số chuyện.

Với Chu Xán Vũ, chuyện tìm người vốn chẳng phải việc khó, thậm chí cô còn chưa cần mở lời sau khi hoàn tất so sánh dấu vân tay, anh đã lập tức cho người khống chế đối phương.

"Nhưng chuyện này cũng không cần gấp gáp, em còn chưa xuất viện mà." Chu Xán Vũ khuyên cô nên chăm sóc sức khỏe trước. Mấy ngày qua quay phim liên tục ở đoàn, tối qua lại bị nhiễm lạnh, thể trạng vốn đã yếu, giờ không biết phải điều dưỡng bao lâu mới hồi phục.

Nhưng Nghê Tư Duẫn không thể chờ được, cô không muốn đợi đến khi cơn giận nguôi ngoai rồi mới đi tính sổ.

Chu Xán Vũ cũng đành bó tay với cô, đành hứa: mai xuất viện sẽ đưa cô đi gặp người kia.

Từ trước đến nay, Nghê Tư Duẫn không phải người có tính kiên nhẫn, hơn nữa lại nổi tiếng là người thù dai, ai dám động vào cô, cô tuyệt đối không để yên.

Trước đây, chỉ cần ai tung tin đồn thất thiệt sau lưng, cô chẳng ngại tạt thẳng ly rượu vang vào mặt người ta.

Nếu sự việc chỉ liên quan đến bản thân, cô còn có thể nhẫn nhịn, tìm cơ hội đích thân trả đũa. Nhưng một khi liên lụy đến người bên cạnh, Nghê Tư Duẫn tuyệt đối không nương tay.

Nói xong mọi chuyện, người đàn ông rời khỏi phòng bệnh.

Cả một ngày dài chờ đợi, cuối cùng Phương Lâm cũng nhận được tin Chu Xán Vũ đồng ý gặp ông ta. Dưới lầu bệnh viện, ông hoạt động đôi chân cứng ngắc một chút rồi bước lên một chiếc xe thương vụ màu đen với tâm trạng nặng nề.

Cửa xe vừa đóng lại, ông rụt cổ, đầy căng thẳng liếc nhìn người đàn ông ngồi cạn

"Chu tiên sinh, chuyện lần này tôi có trách nhiệm, là đoàn phim có lỗi với Tư Duẫn, tôi sẵn sàng đến xin lỗi cô ấy"

Người đàn ông mặt lạnh như tiền, không buồn liếc anh một cái, chỉ lạnh nhạt nói: "Lời xin lỗi của ông đáng bao nhiêu?"

Phương Lâm rùng mình, cảm giác như nghe ra vài phần uy h**p trong đó, vội vàng nhận sai: "Là tôi không đúng, tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào gặp cô ấy nữa."

"Tư Duẫn là người có cá tính, ông cũng biết điều đó." Chu Xán Vũ tỏ ra hơi mất kiên nhẫn, ngón tay gõ nhẹ lên đầu gối đang bắt chéo, "Nhưng cô ấy biết phân biệt đúng sai. Vừa mới tỉnh lại, cô ấy nhờ tôi chuyển lời: không cần xin lỗi, mai trở lại đoàn cứ làm như bình thường là được."

Phương Lâm ngồi đó đờ ra như một đứa trẻ làm sai chuyện mà không biết phải làm gì.

Bên ngoài ai cũng đồn Nghê Tư Duẫn là người thù rất dai, anh ta cứ ngỡ lần này thế nào cũng không thoát khỏi màn trả đũa của cô, còn nghĩ cô sẽ nhân cơ hội này để khẳng định uy thế. Không ngờ cô lại chẳng truy cứu gì cả.

Nhưng nghĩ kỹ lại, đúng là rất hợp với con người Nghê Tư Duẫn.

Ở cùng một đoàn phim hơn hai tháng, lẽ ra ông nên sớm nhìn ra tính cách của mọi người.

Nghê Tư Duẫn từ trước đến nay luôn sống kín tiếng, dù trong phim là một công chúa ngạo mạn cao ngạo, nhưng ngoài đời cô chưa bao giờ phô trương, đối nhân xử thế tuy không nhiệt tình nhưng cũng chưa từng đắc tội với ai.

Bản chất cô là một người lương thiện nhưng không hề yếu đuối.

Phương Lâm mang theo tâm sự nặng trĩu rời đi, cảm thấy ngày hôm nay chờ đợi thật xứng đáng.

Buổi tối, Nghê Tư Duẫn ăn tạm chút cơm bệnh viện, bên ngoài có rất nhiều người xếp hàng muốn vào thăm, cô đều lần lượt từ chối.

Mọi người cứ tới tới lui lui, chuyện để nói thì không bao giờ hết, mà cô lại không còn sức để ứng phó. Sau khi nói với Chu Xán Vũ rằng mình muốn đi ngủ, anh liền cho người canh giữ ở cửa, không để ai vào làm phiền.

Mai là có thể xuất viện rồi, cũng không cần làm quá lên như thể cô sẽ ở đây cả đời.

Có lẽ vì đã hôn mê một ngày nên tối nay cô nằm trên giường mà chẳng có chút buồn ngủ nào, lăn qua lộn lại đến tận nửa đêm, cuối cùng cũng không nhịn được mà với lấy điện thoại.

WeChat đầy ắp tin nhắn hỏi thăm, cô lần lượt trả lời từng người, nhưng tin nhắn cứ liên tục hiện ra khiến cô không thể hồi đáp hết, cuối cùng đành bật chế độ "không làm phiền" rồi lên mạng đọc tin tức.

Chuyện xảy ra hôm qua không bị lan truyền lên mạng, tin tức được phong tỏa rất nhanh chóng và chính xác. Có lẽ là nhờ Chu Xán Vũ ra tay mới có thể kiểm soát được tình hình yên ắng như vậy.

Trong đầu cô thoáng hiện lên đủ kiểu suy nghĩ kỳ lạ, nhưng rồi cuối cùng cũng không thoát khỏi một cái tên.

Chu Xán Vũ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!