Đinh Đinh cùng Cao Chấn thuận lợi xuống núi để xử lý vết bỏng, khi rời khỏi bệnh viện thì đã hơn chín giờ tối.
Cô muốn hỏi xem đoàn phim đã tan làm chưa, gọi điện cho Nghê Tư Duẫn nhưng không ai nghe máy, bèn nhờ Cao Chấn liên hệ với Cao Nghĩa vẫn còn ở trên núi. Có lẽ do tín hiệu trên núi quá yếu, điện thoại của cả hai người đều không gọi được.
Không yên tâm, cô lại gọi cho Thẩm Giai Lị, đối phương nghe máy rất nhanh.
"Sao vậy Đinh Đinh? Vết thương của em ổn chưa?"
"Em không sao rồi, chị Giai Lị, em chỉ muốn hỏi đoàn phim đã tan chưa? Em gọi cho chị Tư Duẫn mãi mà không được."
Cô hoàn toàn không quan tâm đến vết thương của mình, chỉ lo lắng cho sự an toàn của Nghê Tư Duẫn trên núi.
Đầu bên kia ngập ngừng một chút rồi nhanh chóng đáp lại: "Chị tan làm được gần một tiếng rồi, lúc rời đi chỉ còn chị Tư Duẫn vẫn đang quay thôi, nhưng chắc cũng không lâu nữa đâu."
Nhiệt độ trên núi thực sự quá thấp, Thẩm Giai Lị vừa kết thúc là rời đi ngay, trước khi đi còn để lại chiếc áo bông giữ ấm của mình cho Nghê Tư Duẫn .
Đinh Đinh lập tức cảm thấy có điều không ổn: "Tụi em lái xe rời núi rồi, chị Tư Duẫn chỉ có thể đi chung xe với đoàn quay về, chị có thể hỏi giúp mọi người xem chị ấy thế nào rồi không?"
"Em đừng lo, để chị hỏi giúp ngay."
Thẩm Giai Lị cúp máy, cuống cuồng gọi cho đạo diễn Phương Lâm, bên kia nói vừa mới tan làm không lâu, nhưng ông ta không chú ý Nghê Tư Duẫn lên xe nào.
Nghe vậy, Thẩm Giai Lị cũng bắt đầu căng thẳng.
Nếu mọi người đã tan làm thì điện thoại của Nghê Tư Duẫn không thể không liên lạc được.
Cô lập tức chạy đến phòng của Nghê Tư Duẫn gõ cửa, không ai đáp lại, lúc này thì thực sự lo lắng đến tột cùng.
Trong hoảng loạn, cô nghẹn ngào gọi cho Chu Xán Vũ đang ở tận Hỗ Giang: "Anh Xán Vũ…"
Cùng lúc đó, Đinh Đinh vẫn không ngừng gọi điện cho Nghê Tư Duẫn , nhưng từ đầu đến cuối không ai nghe máy, gọi cho Cao Nghĩa cũng không được.
Nghe nói đoàn phim đã tan làm nhưng vẫn không thấy tung tích của Nghê Tư Duẫn , cô cuống đến sắp khóc, lại gọi cho Giang Mẫn Na, vừa nghe tin Nghê Tư Duẫn mất tích, bên kia như phát điên lên.
Dù không có nhiều mối quan hệ ở nội địa, nhưng Giang Mẫn Na có tiền, rất nhanh đã huy động được không ít người lên núi tìm kiếm.
Cao Chấn lập tức báo cáo tình hình với Chu Xán Vũ, ông chủ hình như đã sớm biết chuyện này, tâm trạng không mấy tốt. Cao Chấn sợ hãi cam đoan rằng nhất định sẽ tìm được Nghê Tư Duẫn , nhưng đối phương không thèm để tâm đến mấy lời cam kết suông đó.
Lúc này, Nghê Tư Duẫn
-người đã mất liên lạc với tất cả đang cùng Cao Nghĩa toàn thân đầy thương tích đi trong rừng núi tối tăm lạnh lẽo.
Nửa tiếng trước, đạo diễn tập hợp mọi người thu dọn để rời núi, nhân viên đang bận rộn thu thiết bị và đạo cụ, các nghệ sĩ đều đã lên xe riêng về trước.
Xe của Nghê Tư Duẫn bị Đinh Đinh lái đi, vốn định đi cùng xe nhân viên xuống núi rồi bắt xe về khách sạn, nhưng khi cô chuẩn bị rời đi thì có một cô gái tiến đến, mỉm cười nói: "Chị Tư Duẫn, hình như bên kia có đồ của các chị đấy."
Cô ta chỉ tay về phía màn đêm tối đen không thấy gì.
Nghê Tư Duẫn cảnh giác nhíu mày: "Sao lại có đồ của tôi ở đó?"
Cô gái lắc đầu, vô tội nhún vai: "Em không biết, hình như là trợ lý của chị để bên đó. Các chị qua lấy nhanh đi, lỡ là đồ quan trọng thì mất tiếc lắm."
Nói xong, cô ta quay lưng bỏ đi, chẳng quan tâm người ta có tin hay không, coi như mình đã nhắc nhở rồi.
Cô gái này trông khá quen mặt, Nghê Tư Duẫn dù có nghi ngờ nhưng vẫn nửa tin nửa ngờ.
Nói là Đinh Đinh để ở đó cô cũng không rõ là gì, nhưng Đinh Đinh không có ở đây, cô vẫn sợ có thứ quan trọng bị bỏ sót.
Quay đầu nói với nhân viên đang cúi đầu thu dọn thiết bị: "Làm phiền lúc rời đi đợi tôi một chút, tôi sẽ đi cùng mọi người."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!