Chương 32: Cuộc sống về đêm

Có những người thật sự là kiểu vừa chạm vào đã bùng nổ, hóa ra là thật.

Anh còn chưa kịp nói một câu, đã bị cô đóng chặt không nhúc nhích nổi. Cô có lẽ thật sự rất tức giận vì không được người quan trọng tin tưởng, đến nỗi chẳng thèm cho anh cơ hội giải thích.

Nghê Tư Duẫn ra tay cực nhanh, nói chặn là chặn ngay.

Giờ có muốn giải thích cũng chẳng còn cách, Chu Xán Vũ muốn gặp trực tiếp nói rõ với cô, nhưng nơi này lại không đủ kín đáo, anh không thể liều lĩnh xuống tìm cô được.

Khách sạn mà đoàn phim lớn lưu trú luôn có paparazzi rình rập gần đó, bất cứ động tĩnh gì cũng có thể khiến họ đánh hơi được.

Thế nhưng anh cũng không thể cứ để mọi chuyện căng thẳng mãi như vậy. Suy đi nghĩ lại, anh vẫn không tìm ra được cách nào thích hợp để gặp Nghê Tư Duẫn.

Nghê Tư Duẫn tức đến mức không ngủ nổi.

Cô không hiểu nổi Chu Xán Vũ rốt cuộc có lý do gì để điều tra cô. Hai người họ đâu phải mới quen nhau ngày một ngày hai, nếu chuyện này xảy ra từ hồi mới quen thì cô có lẽ còn không để tâm đến vậy.

Nhưng bây giờ thì khác, họ đã đồng cảm, thấu hiểu lẫn nhay, mối quan hệ giữa hai người không còn đơn giản chỉ là bạn bè. Thế mà cô vẫn không được tin tưởng.

Vì trong lòng cô Chu Xán Vũ không chỉ đơn thuần là bạn. Chính vì vậy hành động đó của anh chẳng khác nào đẩy cô ra xa, như thể từ đầu đến cuối cô chỉ là một người xa lạ có cũng được, không có cũng chẳng sao trong cuộc đời anh. Cho nên cô mới giận đến thế.

Hơn nữa, vụ tai nạn năm đó vẫn luôn là nỗi đau chôn giấu sâu trong tim cô, không ai được chạm vào.

Trằn trọc mãi không yên, Nghê Tư Duẫn tức đến mức khó thở.

Lúc này, điện thoại vang lên thông báo có tin nhắn WeChat từ Thẩm Giai Lị:

[Chị Tư Duẫn, chị ngủ chưa?]

Cô ngồi trên ghế sô pha khá lâu, điều chỉnh lại cảm xúc rồi mới trả lời: "Chưa."

[Vậy tốt quá rồi, chị có thể lên đây giúp em tập diễn được không? Cảnh quay ngày mai cảm xúc khá nặng, em mãi vẫn không nhập vai được, chị giúp em với nhé.]

Thấy là chuyện công việc, Nghê Tư Duẫn không nghĩ nhiều, chỉ nói sẽ chuẩn bị rồi lên tìm cô ấy.

Vừa tắm xong, Nghê Tư Duẫn quấn khăn tắm, tóc vẫn còn ướt chưa sấy. Và tất nhiên cô không thể ra ngoài trong tình trạng này.

Khoảng hai mươi phút sau, cô thay một bộ đồ thoải mái, mang theo kịch bản rồi lên tầng trên tìm Thẩm Giai Lị.

Đứng trước cửa, cô nhấn chuông, còn cẩn thận liếc nhìn dọc hành lang một lượt.

Chu Xán Vũ cũng ở tầng này, nhưng cửa phòng anh đóng kín im lìm, trái ngược hoàn toàn với tâm trạng rối loạn trong lòng cô.

"Chị tới rồi à!" Thẩm Giai Lị ra mở cửa, kéo cô vào trong, nhanh chóng khóa cửa lại.

"Anh làm gì ở đây?"

Nghê Tư Duẫn vừa đi được hai bước liền đứng khựng lại, không chịu bước thêm.

Ánh mắt cô chạm phải người đàn ông đang đứng bên cửa sổ, giống như có ai đó vừa châm ngòi vào một quả bom, khiến cô có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Rèm cửa trong phòng kéo kín mít, không chỉ vì có Chu Xán Vũ, mà vốn dĩ phòng của nghệ sĩ đều phải giữ kín rèm như vậy để đảm bảo riêng tư.

"Chị nói chuyện với anh ấy đi, em vô phòng xem phim đây." Thẩm Giai Lị đứng sau lưng cô chỉ vào trong, ra hiệu để Chu Xán Vũ tự nắm bắt cơ hội.

Nói xong, cô lập tức rút lui vào phòng ngủ.

Nghê Tư Duẫn trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt, trong đáy mắt đầy cảnh giác như một con nhím co rút toàn bộ gai nhọn, chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!