Chương 31: Ngủ ngon

Cuộc sống trong đoàn phim rất bận rộn, mỗi ngày đều làm việc đúng giờ đúng chỗ, Nghê Tư Duẫn cũng đã quen với việc thức khuya dậy sớm.

Về đến khách sạn, cô trở về phòng tắm rửa sạch sẽ, định bụng học thoại một chút rồi đi ngủ.

Chu Xán Vũ thì đang họp trực tuyến ở phòng tầng trên, hai người ai làm việc nấy, tuy nhớ nhung nhưng không làm phiền nhau.

Hơn mười một giờ, Chu Xán Vũ kết thúc cuộc họp, nhắn tin hỏi cô đã ngủ chưa.

Cô gần như trả lời ngay lập tức: [Có chút đói, không ngủ được.]

Tay lật đi lật lại kịch bản nhưng vẫn dừng lại ở trang đầu tiên, cô biết mình hoàn toàn không có tâm trạng học thoại, thế là dứt khoát từ bỏ.

Chu Xán Vũ hỏi cô tối ăn gì, đồng thời dung điện thoại nội tuyến đặt cho cô một phần ăn khuya.

Anh nhớ trong báo cáo hằng ngày của Cao Chấn có nhắc, các nghệ sĩ khác đều gọi đủ loại đồ ăn mỗi ngày, chỉ có Nghê Tư Duẫn là ngày nào cũng ăn cơm hộp của đoàn.

Cô ăn ít, mỗi lần đều ăn không nhiều.

Nghĩ tới lần trước vô tình chạm vào eo cô, thân thể mảnh mai đến mức có thể ôm trọn trong lòng bàn tay, như thể đã bị đối xử tệ bạc vậy.

[Anh đặt phần nhẹ nhàng rồi, đừng lo tăng cân.]

Nghê Tư Duẫn chăm chú nhìn dòng chữ trên màn hình, anh luôn nhẹ nhàng với mọi chuyện, không bao giờ khoe khoang mình đã làm gì, nhưng lại khiến người khác an tâm, không tự chủ được mà muốn dựa vào.

Thực ra cô chỉ nói đói cho có thôi, không ngờ Chu Xán Vũ lại hành động nhanh đến thế.

Nhưng nghĩ kỹ lại, anh vẫn luôn như vậy, chỉ cần biết cô thiếu gì, anh sẽ lập tức bù đắp.

Chiếc xe riêng của cô ban đầu trống trơn, chỉ có những vật dụng nghỉ ngơi cơ bản, nhưng giờ đã được Chu Xán Vũ lấp đầy.

Thậm chí những thứ cô chưa từng mở miệng nói thiếu, anh cũng chủ động chuẩn bị.

Đồ ăn được giao rất nhanh, chỉ hơn mười phút đã có người bấm chuông.

Nghê Tư Duẫn lấy đồ ăn xong, chụp một tấm hình gửi cho anh.

Thức ăn trong khay không nhiều, may mà cô vốn ăn ít, nếu không lại lãng phí.

Ăn xong phần nhẹ nhàng đó, Nghê Tư Duẫn đi rửa mặt lại lần nữa, rồi nhắn cho Chu Xán Vũ biết mình chuẩn bị ngủ, tiện thể hỏi anh khi nào ngủ.

Vừa nằm lên giường, điện thoại đã vang lên.

Qua một tầng lầu, giọng người đàn ông vang lên trong ống nghe, trầm thấp mà dịu dàng:

"Ngủ rồi à?"

Cô che nửa khuôn mặt dưới chăn, lén cười, giọng khẽ khàng vọng ra:

"Anh còn chưa ngủ sao?"

"Ừm," bên kia như vừa mới ngồi xuống, vang lên tiếng thở dài kéo dài, "Định xem một bộ phim rồi ngủ."

"Phim gì thế?"

"《Vụ án của Chu Du》."

"…"

Nghê Tư Duẫn im lặng, không nói gì thêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!