Chương 29: Người một nhà thì không cần nói xin lỗi

Việc Tạ Ấp Trì nói sẽ mời cả đoàn làm phim đi ăn khiến Phương Lâm toát cả mồ hôi lạnh.

Anh ta đến một mình, vừa tới đã sắp đặt một bữa "Hồng môn yến", e rằng là muốn nhân chuyện của Nghê Tư Duẫn để răn đe những người khác.

Suốt dọc đường trong lòng ông thấp thỏm bất an, chỉ sợ có ai trong đoàn lỡ lời chọc giận ông chủ lớn này.

Mọi người đều đã tập trung tại nhà hàng, Phương Lâm như ngồi trên đống lửa.

Đối diện, Tạ Ấp Trì và em gái Nghê Tư Duẫn đang trò chuyện rôm rả bên bàn ăn.

"Sao bỗng dưng lại mời cả đoàn đi ăn thế?" Nghê Tư Duẫn hỏi.

Tạ Ấp Trì gắp món, những người khác không dám động vào bàn xoay. Anh gắp một miếng sườn non bỏ vào bát của cô, mặt không lộ chút ý cười: "Không dằn mặt một chút thì hôm nay có một người dám hại em, ngày mai sẽ có hàng chục người dám hại em."

Anh không hề tỏ ra trừng trị ai, cũng chẳng công khai tuyên bố rằng Nghê Tư Duẫn là người của mình, mà chỉ đơn giản dùng một bữa ăn để tạo sức ép tâm lý cho tất cả mọi người.

Nghê Tư Duẫn mỉm cười: "Chuyện nước trái cây là ngoài ý muốn thôi."

"Lần này là ngoài ý muốn, nhưng nếu lần sau có kẻ cố tình hại em họ vẫn có thể nói là ngoài ý muốn vậy." Tạ Ấp Trì không dễ thuyết phục, anh chẳng cần biết có cố tình hay không, chỉ cần là làm cô bị tổn thương thì tuyệt đối không chấp nhận. "Sự tốt bụng của em chỉ khiến người khác được nước lấn tới."

Biết anh là lo cho mình, Nghê Tư Duẫn không tranh luận nữa.

Cô đứng dậy lấy bát canh bò bên cạnh, múc một bát đưa cho anh, mỉm cười: "Canh này ngon lắm."

Ánh mắt hai anh em chạm nhau, Tạ Ấp Trì cuối cùng cũng nở một nụ cười, giơ tay nhận lấy.

Có lẽ đây chính là sự ăn ý của người thân, cô không nói lời cảm ơn, nhưng Tạ Ấp Trì hiểu, đó chính là cách cô biểu đạt lòng biết ơn.

Kết thúc bữa ăn, Phương Lâm không gặp phải cơn giông bão như đã tưởng.

Thậm chí đến khi tan tiệc, Tạ Ấp Trì còn sắp xếp xe đưa mọi người về khách sạn.

Lúc này Phương Lâm mới hiểu, vì sao có người có thể đứng vững giữa chốn thương trường phong ba bão táp, còn có người dù sinh ra đã đứng trên đỉnh, cũng không chịu nổi gió lạnh nơi cao ngất.

Tạ Ấp Trì đặt phòng ngay cạnh phòng Nghê Tư Duẫn, nói chỉ ở lại một đêm rồi sẽ rời đi.

Nửa đêm, Nghê Tư Duẫn nhắn tin cho anh, nói muốn ra ngoài uống chút gì đó.

Cô đeo khẩu trang, mở cửa bước ra, ngoài cửa là Cao Chấn và Cao Nghĩa đang đứng gác. Thấy cô định ra ngoài, cả hai lập tức cảnh giác: "Nghê tiểu thư, trễ thế này cô định đi đâu ạ?"

"Ừm." cô kéo áo khoác sát người, giọng nói nghèn nghẹn qua khẩu trang, "Tôi đi với anh tôi, hai người không cần theo."

"Không được!" Cả hai đồng thanh từ chối dứt khoát.

Bảo vệ sự an toàn của Nghê Tư Duẫn là nhiệm vụ của họ. Một khi đã nhận lệnh, họ phải đảm bảo không rời cô nửa bước.

Nghê Tư Duẫn muốn trò chuyện riêng với Tạ Ấp Trì, không muốn có người ngoài đi cùng, nhưng hai người này thật khó thoát.

Đang lúng túng thì cửa phòng bên cạnh mở ra, Tạ Ấp Trì bước ra. Thấy cô cùng hai người đàn ông to con đứng ở cửa, anh nhướng mày hỏi: "Vệ sĩ à?"

"Ừm." Nghê Tư Duẫn gật đầu.

"Phải mang cả hai theo sao?"

Cô còn chưa kịp trả lời thì hai người này đã vội vàng thề sống chết: "Thề chết cũng phải bảo vệ Nghê tiểu thư!"

Hành lang vắng vẻ bỗng vang lên lời tuyên thệ sến như thế khiến Nghê Tư Duẫn chỉ muốn độn thổ. Cô nghe thấy Tạ Ấp Trì bật cười, lòng càng rối như tơ vò.

"Là do Chu Xán Vũ sắp xếp?" Anh hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!