Mấy chai dịch cuối cùng cũng truyền xong, y tá dặn dò sáng mai phải làm thêm một lần kiểm tra nữa, xác định không còn vấn đề gì mới có thể làm thủ tục xuất viện.
Chu Xán Vũ nói sẽ ở lại bệnh viện chăm cô, Nghê Tư Duẫn vừa định mở miệng khuyên anh về khách sạn nghỉ ngơi thì điện thoại trên đầu giường vang lên. Cô với không tới, là Chu Xán Vũ đưa tay lấy giúp cô.
Mọi động tác diễn ra rất ăn ý, cô vội vàng nhận điện thoại của mình, còn Chu Xán Vũ thì gọi người sắp xếp một chiếc giường gấp để ở lại qua đêm.
Gọi tới là Tạ Ấp Trì, vừa bắt máy đã nghe thấy giọng anh đầy lo lắng: "Tư Duẫn, anh vừa xong việc đã thấy tin nói em nhập viện vì dị ứng, em ổn không?"
"Em không sao đâu anh, sao giờ anh mới tan làm?" Cô vừa nhìn đồng hồ, lúc này đã gần sáng.
"Ừm, dạo này đang thử nghiệm nội bộ một số sản phẩm mới cho chi nhánh, hơi bận. Em không sao là tốt rồi. Mai anh tranh thủ qua thăm em, gửi địa chỉ cho anh nhé." Giọng anh mang theo chút mệt mỏi.
"Mai em xuất viện rồi, hôm nay đã làm chậm tiến độ quay phim, vì thế ra viện xong chắc sẽ lập tức trở lại đoàn phim, anh không cần phải phiền đi chuyến này đâu."
"Em là em gái anh, có gì mà phiền với không phiền?" Giọng anh dứt khoát, không cho từ chối.
Nghê Tư Duẫn không nói gì thêm nữa, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười hạnh phúc.
Đây là câu nói mà trước kia cô từng khao khát được nghe nhất từ miệng anh trai, cứ nghĩ cả đời cũng không có cơ hội, không ngờ hôm nay lại thực sự được nghe thấy.
Cô kéo chăn che nửa gương mặt, giấu nụ cười lại, chỉ để lộ đôi mắt cong cong như trăng khuyết.
Người đàn ông bên cạnh nhìn thấy bộ dạng của cô, cũng không kìm được mà khẽ mỉm cười theo.
"Anh về nghỉ ngơi đi nhé, em bảo Đinh Đinh gửi địa chỉ cho anh." Nghê Tư Duẫn không muốn làm phiền anh thêm, dù gì anh cũng đã mệt cả ngày rồi, kéo dài nữa chỉ làm mất thời gian nghỉ ngơi.
Cúp máy, Nghê Tư Duẫn vẫn còn chìm đắm trong thế giới riêng, quên mất trong phòng còn một người khác.
Cho đến khi có tiếng gõ cửa, cô nghe thấy giọng Chu Xán Vũ: "Vào đi."
Ngay sau đó cửa mở ra, hai người đàn ông khiêng một chiếc giường gấp bước vào, dưới sự chỉ dẫn của Chu Xán Vũ, họ đặt giường cạnh bên giường bệnh của Nghê Tư Duẫn.
Đây là phòng bệnh một người nên chỉ có một giường. Giường gấp này là của bệnh viện, là cách nhanh nhất để giải quyết chỗ ngủ.
Khi họ lắp xong chiếc giường nhìn vừa hẹp vừa cứng, Nghê Tư Duẫn không khỏi sửng sốt: "Anh thật sự định ngủ ở đây à?"
Chu Xán Vũ khoanh tay nhìn cô: "Anh giống người hay đùa lắm sao?"
"…...." Nghê Tư Duẫn lộ rõ vẻ lo lắng, với thân phận đó của anh, sao có thể ngủ trên chiếc giường thế này chứ? Chỉ cần nhìn thôi đã thấy cứng ngắc, lại còn ngắn nữa, anh mà nằm chắc phải co chân lại.
"Nhưng mà, ngủ ở đây chắc chắn không thoải mái đâu...…" Cô nhỏ giọng nói.
Chu Xán Vũ bỗng bật cười, không biết là nghĩ đến gì: "Việc này không tính là gì cả."
Nghê Tư Duẫn không hiểu được ẩn ý trong lời anh, chỉ thấy anh nằm xuống, đắp chiếc chăn bệnh viện dày cộp nhưng chẳng ấm gì, khiến lòng cô không khỏi xót xa.
Đêm đó, Chu Xán Vũ ngủ khá ngon lành, ngược lại là Nghê Tư Duẫn, vì lạ giường lại thêm lo lắng anh ngủ không thoải mái, mà nửa đêm tỉnh dậy mấy lần.
Cô không hề biết, trước khi quay về Hỗ Giang, Chu Xán Vũ đã từng có một khoảng thời gian dài đến cả giường như thế này cũng không có để nằm. Những tháng ngày tự mình vùng vẫy, anh đã nếm đủ mọi khổ cực mà người bình thường khó tưởng tượng nổi.
Sáng hôm sau, Nghê Tư Duẫn bị gọi dậy để đi kiểm tra.
Lúc Thẩm Giai Lị đến, Nghê Tư Duẫn vừa trở về, Đinh Đinh đang dìu cô về giường, còn Chu Xán Vũ là người vào sau cùng.
"Anh Xán Vũ…" Vừa thấy anh Thẩm Giai Lị đã chột dạ, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào anh. Nhìn thấy chiếc giường gấp bên cạnh giường bệnh, cô càng hoảng hốt: "Anh… anh Xán Vũ, đêm qua anh không phải đã ngủ ở đây chứ?"
Nghê Tư Duẫn leo lại lên giường ngủ bù, Chu Xán Vũ không trả lời câu hỏi của cô, chỉ giơ ngón trỏ đặt lên môi, ra hiệu cô im lặng.
Cô quay đầu nhìn Nghê Tư Duẫn đang ngủ say, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!