Chuyến bay của Nghê Tư Duẫn vào sáng sớm hôm sau, cô đi cùng với Đinh Đinh và hai anh em Cao Chấn – Cao Nghĩa.
Vì Chu Xán Vũ có cuộc họp từ sớm nên không thể đích thân đưa cô ra sân bay, nhưng vẫn cẩn thận sắp xếp cho Tần Duệ đi theo tiễn.
Trên xe, Nghê Tư Duẫn nhắm mắt dưỡng thần. Tối qua cô trằn trọc mãi không ngủ được, không biết có phải vì lâu rồi không quay phim nên cảm thấy lo lắng hay không.
Trước kia mỗi lần vào đoàn cô chưa từng căng thẳng như vậy, lần này lại vô cớ thấy trong lòng có thêm nhiều vướng bận.
Trước khi kết thúc bữa tối hôm qua, Chu Xán Vũ nói sẽ giúp cô xử lý vụ tranh chấp hợp đồng với công ty cũ. Khi ấy cô muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ mỉm cười cảm ơn.
Chuyện với giải trí Phong Phàm cũng gần giải quyết xong rồi, cô có chịu thiệt một chút về kinh tế, nhưng với cô, khoản tiền phạt hợp đồng ấy cũng không đáng là gì.
Trước khi lên máy bay, cô nhận được tin nhắn WeChat từ Chu Xán Vũ:
[Đến nơi báo bình an.]
Tay cầm vé máy bay, cổ đeo gối chữ U, gương mặt cô gần như bị khẩu trang và gối che kín. Những ngón tay thon dài lướt trên màn hình, gửi lại một chữ:
[Được.]
"Chị Tư Duẫn, lên máy bay thôi." Đinh Đinh gọi với lại phía sau. Cổng lên khoang hạng nhất không đông người nên họ cũng không vội.
Hai anh em Cao Chấn – Cao Nghĩa đi phía sau, thì thầm với nhau, nói đây là lần đầu tiên họ được ngồi hạng nhất.
Đinh Đinh quay đầu lại: "Thế thì sau này các cậu xong đời rồi."
Cao Chấn khó hiểu hỏi lại: "Cô nói vậy là sao?"
Đinh Đinh lắc đầu, mặt đầy tự hào: "Vì chị Tư Duẫn mỗi lần đi đâu cũng đặt hạng nhất cho chúng ta, đi nhiều rồi, các cậu sẽ chẳng còn muốn quay lại khoang thường nữa đâu."
Mọi người lần lượt về chỗ, Nghê Tư Duẫn thắt dây an toàn, lặng lẽ nhắm mắt ngủ say. Ba người còn lại vẫn ríu rít trò chuyện.
Cao Chấn hỏi: "Chị Tư Duẫn có đặt hạng nhất cho tất cả mọi người không?"
Đinh Đinh đáp: "Tất nhiên! Sự rộng rãi của chị ấy nổi tiếng trong giới luôn rồi, bao người ghen tỵ với đội của mình đó."
Cao Nghĩa lén chụp một tấm hình của Nghê Tư Duẫn đang ngủ, rồi gửi qua cho Chu Xán Vũ để báo cáo tình hình:
[Thưa ngài, cô Nghê đã lên máy bay an toàn, hiện đang nghỉ ngơi.]
Lúc đó, Chu Xán Vũ đang trên đường đến phòng họp mới. Nhận được tin nhắn, anh tắt âm điện thoại, nhận tập tài liệu từ Tần Duệ mà không quay đầu lại: "Tạ Ấp Trì đâu?"
Tần Duệ bám sát phía sau: "Tạ tổng vẫn chưa trả lời, không rõ đã đến chưa."
"Không cần đợi nữa, bắt đầu đi."
"Vâng."
Không ai trong tập đoàn dám đến trễ trước mặt Chu Xán Vũ, trừ Tạ Ấp Trì, đây không biết đã là lần thứ bao nhiêu anh ta đến muộn. Chu Xán Vũ nổi tiếng là người không có kiên nhẫn, càng không ai dám khiêu khích quyền uy của anh như Tạ Ấp Trì đã làm.
------------
Tiếng thông báo máy bay chuẩn bị hạ cánh vang lên, Nghê Tư Duẫn đúng lúc tỉnh dậy từ giấc ngủ mơ màng.
Cô mở máy ngay khi vừa có sóng, lập tức nhắn tin cho Chu Xán Vũ, báo mình đã an toàn đến nơi.
Từ sân bay đến khách sạn có xe riêng đưa đón.
Tuy trên máy bay ngủ một giấc nhưng chưa đã, cô định vào khách sạn sẽ ngủ thêm một trận nữa cho thoải mái, vì từ mai sẽ là chuỗi ngày mất ngủ kéo dài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!