Chương 20: Tự chuốc lấy

Khi đặt chân đến Tân Lan, khí hậu ở đây ẩm ướt, trong không khí như phủ một lớp hơi nước, khiến người ta có cảm giác dinh dính khó chịu.

Lượng người ở sân bay đông nghịt, cô đi lối VIP nên mọi thứ đều suôn sẻ không chút trở ngại.

Tài xế đã đứng chờ sẵn ở cửa sân bay. Vừa thấy cô, anh ta lập tức khom người cúi đầu kính cẩn:

"Cô Nghê, đưa hành lý cho tôi đi."

Giao hành lý xong, Nghê Tư Duẫn ngồi thấp người xuống, bước vào trong xe.

Phía sau xe phát ra âm thanh trầm đục khi cốp xe đóng lại. Tài xế sắp xếp xong hành lý rồi lên xe, nhìn vào gương chiếu hậu hỏi:

"Sao lần này cô đến sớm vậy ạ? Phiên chợ đá mãi đến ngày kia mới khai mạc mà."

Những lần trước cô đều đến đúng ngày khai mạc, vào thẳng chợ để chọn hàng, mua được nguyên liệu vừa ý rồi lập tức về nước, chưa từng nấn ná lại.

Nhưng lần này cô kéo theo cả vali lớn, rõ ràng là có ý định ở lại một thời gian.

"Đến Tân Lan bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa có dịp ngắm cảnh nơi đây."

Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói thản nhiên, chẳng mang theo chút mong đợi nào.

"Coi như đi du lịch vậy."

Cô nói thế, coi như cũng là đang tự thuyết phục bản thân.

Nhưng cách cô vội vã rời khỏi Hỗ Giang khiến chính cô cũng không lừa được lòng mình, cô biết mình chẳng cao thượng gì.

Chu Xán Vũ luôn xem cô là ân nhân, vậy mà cô lại nảy sinh ý nghĩ không nên có với anh, đúng như lời anh từng nói trên sân thượng ở Hồng Kông đêm đó: "Quá tùy ý."

Quả thực là như thế.

Có lẽ chỉ khi rời khỏi anh, cô mới có thể khiến những cảm xúc hỗn loạn và mơ hồ kia trong lòng mình trở nên tỉnh táo hơn một chút.

Lúc rời khỏi Hỗ Giang, chính Tần Duệ là người đưa cô ra sân bay. Hôm đó cô không gặp Chu Xán Vũ, vốn dĩ nên cảm thấy nhẹ nhõm…

Vậy mà đến tận khoảnh khắc lên máy bay, cô mới sững người nhận ra rằng, hóa ra cảm giác mất mát lại nhiều hơn cảm giác nhẹ nhõm.

Xe đưa cô đến khách sạn đã đặt trước, suốt dọc đường đều có người phụ trách vận chuyển hành lý và sắp xếp thủ tục nhận phòng.

Vào đến phòng, Nghê Tư Duẫn vốn định thu dọn sơ qua rồi ra ngoài dạo phố, nhưng khi đứng bên cửa sổ nhìn lên bầu trời trong xanh ngoài kia, cô lại chẳng có chút hứng thú bước ra khỏi cửa.

Cuối cùng, cô ở lại trong khách sạn, lấy công việc để làm tê liệt chính mình.

Báo bình an cho Tạ Ấp Trì xong, cô bật chế độ "Không làm phiền", lặng lẽ đắm chìm trong thế giới riêng của mình.

Mãi đến nửa đêm, cô mới bật lại điện thoại, vừa mở WeChat đã thấy mười mấy tin nhắn nhảy lên.

Cô lướt mắt đọc qua, đa phần đều là công việc. Sau khi lần lượt trả lời hết, cô đứng dậy đi tắm, chuẩn bị nghỉ ngơi.

Hai ngày trôi qua, Nghê Tư Duẫn vẫn dùng công việc để trấn an bản thân.

Và thực tế chứng minh, cách này khá hiệu quả, miễn là Chu Xán Vũ đừng xuất hiện trước mặt cô.

Ngày đầu tiên của phiên chợ, cô vẫn như mọi lần, đến thị trường đá tìm nguyên liệu mình ưng ý.

Nhưng năm nay dường như đá đẹp không nhiều, cô đi mấy gian hàng mà vẫn chưa chọn được viên nào thật sự vừa ý.

Lúc sắp ra khỏi chợ, cô dừng lại trước một quầy nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!