Đêm đã khuya, gió biển cũng dần trở nên buốt giá.
Bữa tiệc lại bắt đầu náo nhiệt, nhịp trống của âm nhạc rung lên như đánh thẳng vào tim người khác.
Từ sau lần gặp phải trải nghiệm kinh hoàng đó, Nghê Tư Duẫn không còn tham dự bất kỳ buổi tiệc nào nữa. Giờ phút này, khi không khí sôi động đang lên đến đỉnh điểm, du thuyền theo hải trình xa dần khỏi bờ, cô bỗng thấy tim mình như thắt lại vì một cảm giác hoang mang mơ hồ.
Cô cố gắng lấy lại bình tĩnh, quay người trở về phòng, định nghỉ sớm một chút.
Hành lang bên ngoài được thắp bằng ánh đèn vàng mờ nhạt, bên ngoài lan can là biển đêm vô tận, đen kịt và lặng ngắt. Nhìn ra xa, trái tim cô như bị kéo vào một cơn ác mộng, rơi vào khoảng không lạnh lẽo.
Thu ánh mắt về, cô bước nhanh hơn về phía cầu thang.
Ngay khi vừa đến đầu cầu thang, một bóng đen thoáng vụt qua. Cô cố phớt lờ trái tim đang đập loạn trong lồng ngực, cắn răng bước tới. Tự trấn an bản thân: Trên đời làm gì có ma, chỉ có bản thân mình tự dọa mình thôi.
Rõ ràng trong đầu đã nghĩ phải giả vờ như không thấy gì, cứ thế về phòng. Nhưng khi đến đúng chỗ bóng đen đó, cô lại không kiềm được mà cúi mắt nhìn xuống.
Nơi góc khuất ánh đèn, nếu hôm nay Nghê Tư Duẫn không cúi đầu, thì e rằng sinh mạng nhỏ bé kia đã chẳng còn nhìn thấy được ánh mặt trời nữa.
Phòng y tế khẩn cấp.
Một bé trai nhỏ nằm yên lặng trên giường, gương mặt trắng bệch. Máy đo điện tâm đồ bên cạnh vẫn đều đặn phát ra tín hiệu. Cô y tá mang tới một ly nước, nói rằng đã liên lạc được với người thân của bé.
Nghê Tư Duẫn khẽ gật đầu cảm ơn, định đứng dậy rời đi thì cửa phòng bật mở, một nam một nữ bước vào, vẻ mặt đều tràn đầy lo lắng.
Còn đang ngơ ngác thì cô y tá đã nhanh chóng chào hỏi:
"Cậu Minh, Minh phu nhân, tình trạng của c** nh* đã ổn định rồi ạ."
Người phụ nữ mắt vẫn còn vương nước, chẳng nói chẳng rằng chạy đến bên giường con, tận mắt xác nhận con trai an toàn mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn dáng vẻ ấy, chắc hẳn là mẹ của đứa trẻ.
Còn người đàn ông bên cạnh, trong bộ vest chỉnh tề, sau khi nghe con đã an toàn cũng nhẹ lòng thấy rõ, nhưng ánh mắt nhìn Nghê Tư Duẫn lại không mấy thân thiện.
Nhị thiếu gia nhà họ Minh – chính là nhân vật chính của buổi tiệc tối nay.
Thì ra là anh ta.
Tập đoàn Minh thị của Thượng Hải danh tiếng vang xa, hầu như lĩnh vực nào cũng có sự hiện diện của họ. Khó trách lần này Tạ Ấp Trì dù đi công tác xa vẫn nhất định nhờ cô thay mặt đến dự tiệc sinh nhật của nhị thiếu gia, ai mà chẳng muốn kết thân với nhà họ Minh chứ?
Chỉ là… nhân vật chính của bữa tiệc đêm nay lại không hề xuất hiện, ngờ đâu Nghê Tư Duẫn lại vô tình gặp được anh ta trong tình huống thế này.
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực kia, cô thản nhiên nhìn lại, thần sắc điềm nhiên, chẳng hề e ngại thân phận đối phương.
Cô y tá nhanh chóng giải thích:
"Nhị thiếu gia, may mà có cô Nghê đưa c** nh* đến kịp thời. Nếu chậm thêm chút nữa thì e là thiết bị y tế trên tàu cũng không cứu được đâu."
Câu nói vừa dứt, cả phòng chỉ còn tiếng "tích tích" của máy đo nhịp tim vang lên.
Nhị thiếu gia kia nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng mới nặn ra một nụ cười:
"Cảm ơn cô gái xinh đẹp và tốt bụng này. Không biết tôi có thể biết tên cô không?"
Nghê Tư Duẫn khẽ nhíu mày, không trả lời. Thấy sắc mặt người đàn ông khẽ thay đổi, cô y tá liền bước ra giải vây:
"Nhị thiếu gia, đây là cô Nghê Tư Duẫn, nghệ sĩ của TVB, Cô ấy không nói được tiếng phổ thông."
Lý do này nghe hợp lý.
Minh Diệp còn định nói thêm gì đó thì người phụ nữ bên cạnh đã kéo anh ta ra, trừng mắt liếc anh một cái đầy khinh bỉ:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!