Xe chạy đến biệt thự Đồ Mân, cánh cổng sắt chạm trổ tinh xảo tự động mở ra, như đang nghênh đón chủ nhân trở về nhà.
Nghê Tư Duẫn bọc mình trong chiếc áo khoác của Chu Xán Vũ bước xuống xe, theo sát anh đi vào bên trong.
Đậu Đỏ dường như đã sớm nghe thấy tiếng động, vừa thấy Chu Xán Vũ bước vào cửa, liền vẫy đuôi như chong chóng, nhảy nhót khắp nơi đầy phấn khích.
Quay đầu thấy Nghê Tư Duẫn, nó lập tức lao về phía cô, lấy đà bằng hai chân trước rồi phóng cả người lên người cô, cái lưỡi hồng hồng vì nó nghiêng đầu mà lệch sang một bên, trông khá tức cười.
"Đậu Đỏ."
Giọng nam chủ cất lên quát nhẹ, Đậu Đỏ lập tức nhảy xuống khỏi người cô.
Nghê Tư Duẫn đứng từ xa nhìn lại, thấy Chu Xán Vũ nghiêng người liếc mắt sang: "Muốn uống gì không?"
Cô ôm áo vest trong tay, nghe thấy anh hỏi trong đầu chợt hiện lên cảnh lần đầu tiên đến nhà anh, anh chuyên chú pha trà, yên tĩnh, tao nhã, là một vẻ điềm đạm qua tháng năm tĩnh lặng, mà vẫn rất ấm áp.
Cô vốn không thích uống trà, nhưng chẳng hiểu sao lại buột miệng nói: "Hay là uống một tách trà nhé."
Chu Xán Vũ cách cô chừng một mét, nghe cô nói vậy thì thoáng ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu đồng ý, xoay người lên lầu.
Nghê Tư Duẫn cũng bước theo sau.
"Em nhớ nhà anh nhiều người giúp việc lắm mà? Sao chẳng thấy ai hết vậy?"
Lần trước khi đến đây trong nhà vẫn còn khá nhộn nhịp, lúc ấy có hai nữ giúp việc dìu cô xuống xe, còn tối nay thì yên ắng đến lạ.
Chu Xán Vũ không quay đầu lại: "Cho bọn họ tan ca rồi. Sao thế, cần người hầu hạ em à?"
"…......"
Cô theo anh lên lầu, hung hăng trừng mắt liếc anh một cái.
Vẫn đi vào phòng trà như lần trước, hương trà nhàn nhạt thoang thoảng, dễ chịu mà không ngấy, là căn phòng quen thuộc.
Vẫn là chỗ ngồi lần đó, nhưng cảm giác lần này lại hoàn toàn khác.
Khi ấy cô còn có chút kính sợ Chu Xán Vũ, khoảng cách giữa hai người cũng khá rõ rệt, không quá thoải mái. Nhưng chỉ sau một tháng, khoảng cách ấy đã hoàn toàn biến mất.
Lúc này cô mới cẩn thận quan sát căn phòng trà đó, không gian rất rộng, tủ bên cạnh bằng gỗ nguyên khối sẫm màu, Chu Xán Vũ từng nói đó là nơi cất giữ các loại trà.
Tủ kính bên kia thì bày đủ loại ấm chén, giống như một gian trưng bày riêng biệt, mỗi bộ đều tinh xảo như tác phẩm nghệ thuật, còn đẹp hơn cả trong viện triển lãm.
Hai người ngồi đối diện nhau, Nghê Tư Duẫn cẩn thận gác áo khoác lên lưng ghế, rồi chăm chú nhìn anh pha trà.
Tay áo sơ mi của người đàn ông được xắn lên một nửa, lộ ra chuỗi hạt đeo ở cổ tay trái.
Lần đầu tiên cô đến đây uống trà, anh cũng đeo chuỗi hạt này. Hình như gọi làtiểu kim cang, nhìn màu sắc đỏ bóng nhưthế chắc hẳn đã được mài giũa nhiều năm.
Động tác pha trà của anh nhã nhặn chậm rãi. Người ngoài đồn anh tàn nhẫn đáng sợ, chắc chắn là vì những người đó chưa từng thấy anh pha trà.
Mỗi bước đều rất trình tự và cẩn trọng, anh không giống những người hay thích giảng giải từng công đoạn pha trà với những ý nghĩa sâu xa để thể hiện mình am hiểu nghệ thuật trà đạo.
Nhưng người không thích trà thì đâu để tâm mấy điều đó.
Ví dụ như Nghê Tư Duẫn.
Cô chỉ lặng lẽ nhìn anh, không thắc mắc tại sao nước trà nấu xong lại đổ đi, cũng không hỏi vì sao pha trà dùng ấm này, còn rót ra lại dùng ấm khác.
Chỉ chờ anh đưa ly trà qua, cô nhấp một ngụm, thấy mùi vị không tệ, lại khẽ nhấp thêm ngụm nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!