Con số trên màn hình chậm rãi tăng lên, cả thang máy như thể đều đang dè chừng cùng một người, đến cả hô hấp cũng trở nên cẩn trọng, không khí đông cứng đến mức nghẹt thở.
Cuối cùng cũng đến tầng đã định, khi người đàn ông trước cửa chậm rãi nhấc chân rời đi, đám đông phía sau như vừa trút được một hơi thở nặng nề.
Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng Chu Xán Vũ đã biến mất khỏi tầm mắt.
Nghê Tư Duẫn cố tình đi chậm lại một chút, liền nghe thấy tiếng xì xào sau lưng:
"Trời ơi, vừa nãy Chu Xán Vũ bước vào là tôi không dám thở luôn."
"Tôi cũng thế! Nhất là đứng trước tôi còn là Nghê Tư Duẫn, tôi nào dám nhúc nhích chứ."
"Này, không phải Nghê Tư Duẫn từng đắc tội với Chu Xán Vũ trong sự kiện của thương hiệu Grace à? Sao giờ vẫn có thể xuất hiện cùng khung hình với anh ta? Còn chẳng thấy cô ta bị gì hết."
"Chuyện này tôi nghe rồi, hình như cô ấy cặp kè với Nhị thiếu gia nhà họ Minh, là Nhị thiếu đã cầu xin giúp cô ấy đó. Hồi trước còn có người thấy anh ấy đến phim trường xem cô ấy quay quảng cáo. Tôi nghĩ… sau này chắc phải gọi cô ấy là Nhị thiếu phu nhân mất."
Mấy lời này chẳng biết bắt nguồn từ đâu, không một chứng cứ xác thực, toàn là chuyện truyền miệng.
Họ hạ thấp giọng thì thầm như thể người khác không nghe thấy, nhưng từng lời từng chữ đều lọt rõ vào tai Nghê Tư Duẫn.
Cô bước đi phía trước, âm thầm đảo mắt.
Quả nhiên con người không nên quá tò mò, vừa nghe được chuyện thị phi về mình là lập tức không còn h*m m**n biện giải gì nữa.
Toàn bộ tầng lầu này được thiết kế thành một căn hộ riêng biệt, nên vừa bước ra khỏi thang máy là tiến vào tiền sảnh. Qua một hành lang ngắn mới tới đại sảnh thật sự.
Phong cách trang trí sang trọng và hào nhoáng, hoàn toàn không giống không khí của một khách sạn.
Một cánh cửa kính khổng lồ dẫn ra sân thượng và hồ bơi ngoài trời, có thể nhìn thấy toàn cảnh chỉ bằng một ánh mắt.
Bên ngoài còn được dựng hẳn một bục tròn, trên đó là tòa tháp bánh sinh nhật do Minh Diệp đặt làm riêng, cao hơn cả một người, khiến bất kỳ ai vừa bước vào đều phải trầm trồ.
Nghê Tư Duẫn cũng không ngoại lệ. Cô đứng bên cạnh bục tròn, ngước nhìn tòa tháp bánh cao chót vót, thầm nghĩ đúng là phong cách điển hình của Minh Diệp.
Đang mải mê ngắm nhìn, bên tai bỗng vang lên giọng nói: "Sao hả? Ấn tượng chứ?"
Minh Diệp chẳng biết từ lúc nào đã nhẹ nhàng áp sát sau lưng cô, khẽ cúi xuống bên vai hỏi nhỏ.
Nghê Tư Duẫn bị giật mình, vội bước tránh sang bên, mới phát hiện anh đứng gần mình đến vậy.
"Sao anh đi mà chẳng phát ra chút tiếng động nào vậy?"
Cô cau mày hỏi, vừa nãy quả thật mải mê nghiên cứu cách xếp chồng của chiếc bánh, hoàn toàn không để ý có người lại gần.
Quanh họ là vô số ánh mắt, hai người lại đứng ở vị trí nổi bật nhất, đã vậy bản thân họ cũng là hai nhân vật hút mọi sự chú ý, nên cảnh tượng này chẳng khác nào củng cố thêm những lời đồn đại trước đó, như thể chứng minh rằng dân tình đoán đúng rồi.
Nghê Tư Duẫn đảo mắt nhìn quanh, những người xung quanh giả vờ chuyện trò, cụng ly, nhưng ánh mắt thì cứ liếc sang phía này.
Cô khẽ "chậc" một tiếng. Giờ thì đi cũng dở, mà ở lại cũng chẳng xong.
Tâm trạng khó chịu khiến cô chẳng buồn giữ mặt mũi, chỉ mong có ai đó mau tới phá vỡ cục diện gượng gạo này.
"Thấy em chăm chú ngắm tác phẩm của anh quá, anh đâu nỡ làm phiền…"
Minh Diệp vẫn chưa nhận ra nét khó xử trên mặt cô, tiếp tục thao thao bất tuyệt.
Đúng lúc này, chẳng biết từ đâu, Tần Duệ bất ngờ xuất hiện cạnh hai người, lễ độ chào hỏi: "Nhị thiếu, Nghê tiểu thư."
Nghê Tư Duẫn gật đầu đáp lại, gượng gạo nặn ra một nụ cười xã giao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!