Chương 14: Không kiểm soát được

"Người bạn lần trước con nói mời ăn cơm, chính là Chu Xán Vũ sao?"

Lúc này, Nghê Tư Duẫn đang quỳ gối một mình trên ghế sofa trong phòng cha, đối mặt với hai người đàn ông uy nghiêm trong nhà, cô bé trông yếu đuối chẳng khác gì một chú thỏ nhỏ bị dồn vào đường cùng.

Cô cúi gằm đầu, ngoan ngoãn thú nhận:

"Là anh ấy."

Không dám ngẩng lên nhìn, nhưng cô vẫn nghe rõ tiếng thở dài nặng nề đầy thất vọng của ba, như thể hận rèn sắt không thành thép.

Phía đối diện, Tạ Ấp Trì từ lúc lên lầu đến giờ vẫn luôn cau mày, trong lòng không rõ là vị chua hay gì, chỉ cảm thấy không thoải mái.

"Con quen cậu ta như thế nào?" – Tạ Huyền hỏi.

Nghê Tư Duẫn cúi đầu mân mê tay, "Là lần đó con thay anh đi dự tiệc du thuyền, vô tình cứu được cháu trai nhỏ của anh ấy. Để cảm ơn, khi con ở Hỗ Giang anh ấy đã giúp con rất nhiều."

Câu trả lời mơ hồ nhưng hoàn toàn là sự thật.

"Nếu như vậy thì hai đứa đâu quen nhau được bao lâu, làm gì có chuyện riêng tư gì ở đây?"

Cô lập tức ngẩng đầu lên:

"Thật sự không có mà! Daddy, ba không thể tin lời anh ta!"

"Vậy đêm qua con ngủ ở đâu?"

Nghê Tư Duẫn: "…"

Câu hỏi ấy đánh trúng điểm yếu chí mạng của cô, quả thật không thể trả lời.

Ở một góc độ nào đó, cô đã nhiều lần nói dối ba và anh, trong khi Chu Xán Vũ, một người đàn ông nói một là một, không hề có lý do gì để lừa họ.

Trừ khi… đúng là anh ta có sở thích đùa dai với họ thật.

Tin ai hay không tin ai, người có lòng tự sẽ biết phân biệt.

Ngày hôm đó Nghê Tư Duẫn ngồi trong phòng Tạ Huyền cả một ngày, nghe ông kể về những âm mưu trong nội bộ tập đoàn Chu thị, về sự khôn ngoan và tàn nhẫn của Chu Xán Vũ khi từng bước vươn lên vị trí hôm nay – cô nghe rất chăm chú.

Mẹ của Chu Xán Vũ từng là ca sĩ nổi tiếng ở khu vực Hồng Kông, sau đó bị đồn là chưa kết hôn đã mang thai, phá hoại gia đình người khác, chen vào hôn nhân của người ta, từ đó bà ấy mắc chứng trầm cảm và nhảy lầu tự sát khi Chu Xán Vũ còn nhỏ.

Sau đó là bà ngoại nuôi anh khôn lớn. Mãi đến năm 15 tuổi, khi vợ cả của cha qua đời, anh mới được đón về Hỗ Giang.

Vì gia đình đó vốn chỉ có một cô con gái là Chu Uyển Trúc, nên không ai thừa kế được tập đoàn. Từ lúc đưa anh về, họ đã bồi dưỡng anh làm người kế nghiệp.

Và anh cũng không khiến ai phải thất vọng.

Tốt nghiệp đại học, anh bắt đầu từ vị trí nhân viên thấp nhất trong tập đoàn, chỉ sau một năm đã trở thành tổng giám đốc – khi đó ấy anh chỉ mới 23 tuổi.

Cha anh vừa tự hào vừa e dè trước năng lực của con trai, thậm chí còn từng âm thầm cản trở, không muốn anh tiến quá nhanh.

Đến năm 25 tuổi, cha anh vì ung thư mà sức khỏe suy sụp, buộc phải nhường lại vị trí. Lúc đó, Chu Xán Vũ đã hoàn toàn kiểm soát được cả tập đoàn.

Nhiều lãnh đạo cấp cao bất mãn khi phải làm việc dưới trướng một cậu trai trẻ, đồng loạt nộp đơn từ chức.

Nhưng chỉ sau một đêm, tất cả đều thay đổi ý định, cam tâm tình nguyện ở lại.

Người ngoài không biết Chu Xán Vũ đã làm gì, nhưng kết quả thì ai cũng thấy, vào năm 25 tuổi ấy nắm giữ được một đế chế kinh doanh khổng lồ, lời đồn thổi càng lúc càng nhiều.

Từ một kẻ bị cười nhạo là con riêng, không biết xấu hổ mà đòi tranh giành gia sản, đến lúc đứng vững ở Hỗ Giang, trở thành người mà ai cũng phải kính nể gọi một tiếng "Chu tổng".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!