Chương 12: Nụ hôn của anh

Cô ấy nói…thử hẹn hò với cô ấy.

Ánh mắt Chu Xán Vũ khẽ rủ xuống, không thể nhìn ra chút cảm xúc nào trên gương mặt anh.

Bên tai lại vang lên câu nói không đầu không đuôi hôm ấy, khi đứng ngoài phòng bao, anh nghe cô nói với Minh Diệp trong điện thoại: "Không bằng quen tôi là được rồi."

Khi đó cả lồng ngực anh như bị ăn mòn đến trống rỗng.

Sau đó cảm xúc của anh gần như bị mất kiểm soát, anh về nhà xâm nhập vào hệ thống của Grace, nhưng vẫn khống chế được mức độ không để Minh Diệp phải bị tổn thất gì.

Chỉ là trong đêm đó, gạt tàn đầy ắp tàn thuốc, cảm giác cô đơn nơi đầu tim khiến người ta trằn trọc mãi không ngủ được.

Anh khẽ bật ra tiếng cười từ trong mũi, khí lạnh xung quanh dường như hạ thêm mấy độ, trong gió như có lẫn cả sương giá, khiến Nghê Tư Duẫn rùng mình.

Tất nhiên là anh không đồng ý.

Ánh mắt Chu Xán Vũ lạnh như băng, nói rằng cô tùy tiện, giọng nói còn mang theo một tia tức giận.

Nghê Tư Duẫn biết anh giận rồi, lòng cũng bỗng chốc căng thẳng.

Cô nhỏ giọng giải thích: "Em chỉ đùa thôi mà…"

"Đùa?"

Anh vừa mở miệng, Nghê Tư Duẫn liền im bặt, "Chuyện tình cảm mà cũng có thể đem ra làm trò đùa, xem ra tấm chân tình của Nghê tiểu thư cũng chẳng đáng giá bao nhiêu nhỉ."

Rõ ràng nhiệt độ không hẳn là thấp, nhưng Nghê Tư Duẫn lại cảm thấy gió đêm nay đặc biệt lạnh.

Lúc đến đây lẽ ra cô nên biết trước kết cục rồi mà, đúng không?

Một người đàn ông như Chu Xán Vũ, xưa nay chưa từng để bất kỳ người phụ nữ nào chiếm được chút lợi gì từ anh cả.

Trời đêm sao sáng, Nghê Tư Duẫn ôm điện thoại lăn lộn trên giường.

Cô muốn giải thích với anh, muốn xin lỗi anh, nhưng lại lo lắng không biết nên làm thế nào.

Cuối cùng lên WeChat tìm số điện thoại của Chu Xán Vũ, tra ra tài khoản của anh. Ảnh đại diện là màu đen, tên WeChat chỉ là một chữ cái đơn giản: Y.

Cô nhìn chằm chằm vào danh thiếp WeChat ấy, vào rồi lại ra, ra rồi lại vào.

Cuối cùng vẫn bấm gửi lời mời kết bạn.

Tắt tiếng điện thoại, đặt lên đầu giường, nhắm mắt định ngủ.

Chỉ hy vọng sáng mai tỉnh dậy, anh đã đồng ý lời mời kết bạn của cô rồi.

Đêm đó, Nghê Tư Duẫn lại mơ thấy vụ tấn công kh*ng b* kia. Khác với lần trước, trong mơ lần này, gương mặt của chàng trai lại là Chu Xán Vũ.

Tỉnh dậy trong trạng thái tim đập thình thịch, cô mệt mỏi xoa thái dương.

Quả nhiên là vì cô quá phiền lòng vì anh, đến mức xâm nhập cả vào giấc mơ.

Cô chỉ cho là "ngày nghĩ gì đêm mơ nấy", nên mới đem người trong mộng thay thế bằng Chu Xán Vũ.

"Tiểu Duẫn." Cửa phòng vang lên tiếng gõ, là Tạ Huyền đến gọi cô dậy, "Tỉnh chưa con? Chuẩn bị xuất phát thôi, không thì lỡ chuyến bay bây giờ."

Nghê Tư Duẫn hắng giọng đáp: "Con dậy ngay đây."

Cầm điện thoại lên xem danh sách tin nhắn, không như mong đợi, vẫn không có dòng tin "Tôi đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!