Nửa năm nói dài không dài, mà nói ngắn cũng chẳng ngắn.
Kim đồng hồ xoay đều với tần suất nhẹ nhàng như những phím đàn trắng đen gõ nhịp dịu êm, tích tắc tích tắc, như dòng nước nhỏ chảy mãi không ngừng.
Tháng Năm, thời tiết không lạnh không nóng, như thể đột nhiên chạm đến một điểm nào đó, nhiệt độ bất chợt tăng vọt.
Ngày Quốc tế Thiếu nhi mùng 1 tháng Sáu là sinh nhật cuối cùng của Nghê Tư Duẫn trước khi kết hôn.
Đúng vào thời điểm này, Chu Xán Vũ lại bắt đầu bận tối mắt tối mũi, suốt ngày đi sớm về muộn.
Thậm chí sáng hôm đó còn phải đi công tác đến Kinh Châu, còn Nghê Tư Duẫn thì về nhà họ Tạ, có ba và anh trai ở đó, cũng không thấy cô đơn lắm.
Gần đến giờ ăn tối, Chu Xán Vũ gọi điện thoại.
Anh vừa đến sân bay, điện thoại vừa kết nối, còn chưa kịp mở miệng thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói ngọt ngào của cô gái: "Sao vậy, anh yêu?"
Cơn gió mùa hạ thổi qua đại sảnh rộng lớn, khẽ khuấy động dây thần kinh nhạy cảm của anh.
Chu Xán Vũ nhíu mày: "Em gọi anh là gì cơ?"
Đầu bên kia im lặng một giây, rồi bật cười: "Gì cơ? Anh trai em vừa vào đưa đồ cho em, sao thế chồng?"
Chu Xán Vũ l**m môi, nhận lấy thẻ lên máy bay từ tay Tần Duệ.
"Em xong việc chưa?"
Từ điện thoại vang lên tiếng cửa phòng đóng lại.
Nghê Tư Duẫn bưng cà phê trở lại phòng ngồi xuống, định hỏi anh khi nào về, lại sợ bị cho là dính người, nên chỉ khéo léo hỏi vòng.
Ở nơi xa xôi là Kinh Châu, người đàn ông ngẩng tay nhìn đồng hồ, cố tình trêu cô: "Chưa đâu, lát nữa còn một cuộc họp nữa."
"Vậy à…"
Nghê Tư Duẫn thoáng thất vọng, nhưng cũng không than phiền gì.
Công việc của anh đúng là rất quan trọng.
Cô cuộn mình trong chiếc sofa nhỏ nhâm nhi cà phê: "Vậy anh cứ làm việc đi, em không làm phiền nữa."
Cũng mong anh làm xong sớm để còn về nhà.
Chu Xán Vũ không từ chối: "Vậy nhé."
Cuộc gọi ngắn ngủi kết thúc như vậy.
Nghê Tư Duẫn bĩu môi nhìn điện thoại, vẻ thất vọng hiện rõ trong mắt.
Những ngày chưa nhận vai, cô vốn đã rảnh rỗi, không có Chu Xán Vũ bên cạnh, từng phút từng giây đều trở nên khó chịu.
Đột nhiên cô thấu hiểu cảm giác cô đơn trong sinh nhật năm ngoái của Chu Xán Vũ, không ai ở bên cạnh, chỉ có thể một mình ở lại công ty.
Nghĩ lại thấy may, may là hôm đó cô kịp về, không để anh một mình đón giao thừa.
Rõ ràng bây giờ cô không hề cô đơn, vậy mà trong tim lại quẩn quanh một khoảng trống kỳ lạ.
Một giờ sau, Tạ Ấp Trì lên gọi cô xuống ăn cơm.
Suốt hai mươi năm qua, luôn có người nhớ tới sinh nhật của cô, mà Tạ Huyền thì lúc nào cũng là người tích cực nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!