Chương 111: Cả thế giới đều biết

Thời tiết đã sang thu, chớp mắt đã đến sinh nhật của Minh Diệp.

Nghê Tư Duẫn và Thẩm Giai Lị đều đang trong đoàn phim, nội bộ nhà họ Minh thì rối ren tan tác, sinh nhật năm nay rõ ràng không còn được như trước.

Hơn nữa, đúng ngày này Chu Xán Vũ lại đến Hoành đ**m, buổi tối hai người gọi video cho anh, chúc anh sinh nhật vui vẻ.

Mọi người đã quen với việc Chu Xán Vũ đi đi về về giữa hai nơi, thậm chí đoàn phim còn đặc biệt chừa sẵn một chỗ cho anh, bất kể anh có đến hay không, phía sau màn hình giám sát luôn có một chiếc ghế được giữ lại, không ai dám tùy tiện chiếm lấy.

Ban đêm tĩnh lặng, Minh Diệp ngồi một mình trong văn phòng, nhìn qua cửa sổ sát đất ngắm những ánh đèn neon rực rỡ bên ngoài.

Thật ra cũng không còn công việc gì cần giải quyết, nhưng anh vẫn không muốn rời đi.

Dường như chỉ khi trốn trong nơi này, anh mới có thể né tránh những phức tạp và trống rỗng ngoài kia.

Sau cuộc gọi video, anh lại nhận được lời chúc sinh nhật từ Thẩm Giai Lị, kèm theo một bao lì xì to.

Trong điện thoại có rất nhiều tin nhắn chúc mừng từ bạn bè, đều là những công tử tiểu thư từng cùng anh vui chơi. Nhưng anh không có tâm trạng đọc từng cái, chỉ đăng một dòng cảm ơn lên trang cá nhân.

Cầm điện thoại ngẩn người hồi lâu, số thông báo chưa đọc trong vòng bạn bè ngày càng nhiều.

Cho đến khi nhìn thấy một cái ảnh đại diện quen thuộc, anh mới mở khung chat đó lên.

Chu Uyển Trúc đã thích bài viết của anh, còn để lại một câu: "Sinh nhật vui vẻ."

Anh không trả lời, tắt màn hình điện thoại, dựa vào ghế da nhắm mắt nghỉ ngơi.

Thôi thì đợi qua mười hai giờ hãy về.

Trong lúc tâm trí trôi dạt, anh như nghe thấy tiếng cười đùa của trẻ con, rất khẽ, truyền từ ngoài cửa vào.

Anh nghĩ chắc mình quá mệt nên sinh ra ảo giác, cố gắng mở mắt ra, lắc đầu để bản thân tỉnh táo lại.

Ngay khoảnh khắc mở mắt, cửa văn phòng bị đẩy ra.

Chu Uyển Trúc mặc một chiếc váy dài ôm eo, tay trái xách bánh kem, tay phải dắt theo Minh Gia Ngân. Nụ cười rạng rỡ của cô còn sáng hơn cả ánh đèn neon ngoài kia.

"Chú ba ơi, sinh nhật vui vẻ!"

Minh Gia Ngân vừa vào cửa đã lao đến chỗ Minh Diệp, hào hứng ôm lấy anh, gửi lời chúc sinh nhật ngây thơ nhất.

Đó là cảm giác gì vậy?

Như thể cơn bão mùa đông đột ngột tan biến, như sa mạc cằn cỗi bất ngờ đón mưa rào, tràn đầy sự sống xanh mướt.

Minh Diệp nhìn nụ cười của cô, tim không kiểm soát được mà đập mạnh trong lồng ngực.

Đừng cười nữa.

Đừng cười với anh nữa.

Chu Uyển Trúc đặt bánh kem xuống, giọng nhẹ nhàng:

"Chúc cậu sinh nhật vui vẻ."

"A Diệp."

Minh Diệp đứng dậy, bàn tay lớn xoa đầu Minh Gia Ngân, ánh mắt lại dừng trên người Chu Uyển Trúc.

"Sao hai mẹ con đến đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!