Chương 1: Người như ngọc ghé qua

Bầu trời vừa vào lúc chạng vạng của buổi chiều tối, ánh hoàng hôn như thiên sứ rực rỡ chiếu sáng cả bầu trời.

Trong buổi lễ tốt nghiệp, các thanh niên trẻ tuổi tổ chức một buổi tiệc sôi động trên bờ biển, âm thanh của nhạc rock hòa vào làm một với âm thanh của con sóng vỗ làm không khí càng thêm cao trào.

Cũng chính vào lúc đó, "Đùng!"

Một tiếng súng vang lên, tiếng hò hét trong buổi tiệc bây giờ đã thay thế bằng các tiếng hét đầy hoảng sợ đến mức chói tai.

Ở bên ngoài đám đông, có 5 người đàn ông đeo mặt nạ được trang bị thiết bị vũ trang đầy đủ, bên người vắt theo súng cùng tiến vào bắt đầu một đợt xả súng trên bờ biển.

Âm nhạc không hề dừng lại, nhịp trống của tiếng nhạc rock phảng phất như trở thành một đợt chỉ huy cho những tiếng súng. Chỉ trong hai phút ngắn ngủi bờ cát vàng trên biển đã bị nhuộm đỏ, hòa cùng với màu đỏ của ánh hoàng hôn kia trông thật trớ trêu.

Ở nơi này hôm nay tụ tập cả hàng trăm người, nngườibij bắn thì ngã xuống đất, người may mắn thoát được viên đạn thì chạy tán loạn như một bầy ong vỡ tổ.

Vốn dĩ Nghê Tư Duẫn hôm nay định đi xem kịch, sau cùng lại bị bạn tốt của anh trai Tạ Ấp Trì rủ đi tham gia tiệc, nói muốn để cô trải nghiệm một chút phong tục thân tình của người bản địa.

Chẳng thể ngờ chào đón cô lại là một trận giống như địa ngục trần gian như thế này.

Lúc hỗn loạn xảy ra cô đã đi ra ngoài từ trong quán bar trên bờ biển, muốn nói với anh trai một tiếng là cô phải về nhà rồi.

Nhưng bên ngoài đều tràn ngập tiếng la hét không ngừng vang lên bên tai.

Giây tiếp theo liền nhìn thấy từng người từng người ngã xuống.

Cũng chẳng thấy bóng dáng anh trai đâu nữa.

Cô còn chưa kịp phản ứng thì một viên đạn đã sượt qua tai, trúng chính xác vào giữa hai lông mày của người đứng phía sau cô.

Tiếng ù tai tràn ngập bộ não.

Cảm nhận được lực ở cổ tay, cô nhanh chân vòng qua đám đông.

Một chàng trai nắm chặt tay cô quay trở lại quán bar trong đám đông hỗn loạn.

Ở đây cũng đang có rất nhiều người trốn, mọi người đều đang hoảng loạn tìm chỗ ẩn nấp.

Nhưng rõ ràng là cũng không thể trốn lâu ở đây được.

Chỉ có chàng trai trước mặt cô là bình tĩnh một cách lạ thường, có mục đích rõ ràng.

Băng qua dãy hành lang, người đàn ông dẫn cô vào một nơi giống như hầm rượu.

Không giống như nhóm con trai trên bãi biển chỉ mặc một chiếc q**n l*t, người đàn ông trước mặt ăn mặc chỉnh tề, trên áo sơ mi trắng có dính vài vết máu, nhưng nó không hề ảnh hưởng đến khí chất điềm tĩnh và thần bí trên người anh.

Sâu trong hầm rượu có một cái tủ, cô bị người ta nhét vào trong đó.

Còn chưa kịp định thần lại thì đã nhận ra trong tay mình có thêm một khẩu súng lục.

Cánh cửa tủ đóng lại, chàng trai rời đi ngay lập tức mà chẳng thèm để lại bất kì một lời nào.

Thậm chí từ đầu đến cuối Nghê Tư Duẫn còn không nhìn rõ bộ dáng của người nọ.

Chỉ biết dưới đáy của chiếc súng lục kia có khắc một chữ "N".

Trước mắt toàn là bóng tối, trong không gian chật hẹp ấy chỉ có tiếng cô gái đang cố đè nén hơi thở.

Trái tim không ngừng run lên vì căng thẳng, cô nắm thật chặt khẩu súng lục trong tay.

Phía bên ngoài cửa tủ có tiếng bước chân đang tiến lại gần, cô gái cắn chặt răng mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!