Chương 92: (Vô Đề)

Lục Nghê khóc đến mệt lả.

Cô nằm trên người anh, cũng không thấy khó chịu lắm, chỉ là sau khi trút hết cảm xúc, cơ thể như bị rút cạn, cần được nghỉ ngơi. Vậy mà cô lại ngủ thiếp đi.

Tưởng Viên khẽ dịch bàn tay bị gãy ra một chút, điều chỉnh lại tư thế, ôm cô vào lòng, nhìn dáng vẻ ngủ yên của cô mà bỗng thấy an tĩnh lạ thường. Nhịp tim của hai người đan xen, chồng chéo vào nhau.

Cô chỉ hơi động một chút là anh đã cảm nhận được.

Trong căn phòng tĩnh lặng đến mức không có lấy một tiếng động nhỏ nào. Khi Lục Nghê mở mắt, cô có chút ngơ ngác, trong phạm vi tầm nhìn chật hẹp liền tìm kiếm một lúc, cũng không biết mình đang tìm gì, cho đến khi ánh mắt chạm phải đôi mắt ở rất gần, anh đang không chớp mắt nhìn cô chằm chằm.

Cô không nói gì, cúi đầu xuống, lại nghe thấy giọng nói từ phía trên đầu truyền tới. "Nhận ra anh sắp phá sản rồi, hối hận à?"

Lục Nghê bỗng bật cười một tiếng, "Không phải."

Cô thật mong người vừa rồi sụp đổ khóc lớn, gào loạn lên kia không phải là mình. Giữa hàng mày khóe mắt thoáng lan ra một chút ngượng ngùng nhè nhẹ, lại bị một câu nói của anh hóa giải.

Cằm Lục Nghê chạm vào ngực anh, cô cũng nhìn lên khuôn mặt anh, nhìn quen rồi thì cũng ổn, chỉ là có hơi phong trần, đáng thương.

"Sao lại thành ra thế này?" cô dè dặt đưa tay lên v**t v* anh.

"Trần Diên đánh." Giọng anh mang chút ý đùa, nhưng trong mắt lại không hề có ý cười.

"Sao lúc nào anh cũng đem chuyện này ra đùa?" Lục Nghê không muốn nhắc đến Trần Diên vào lúc này.

"Không tin à?"

Lục Nghê không tin anh sẽ đánh nhau, càng không tin anh lại bị Trần Diên đánh đến mức này. Vóc dáng và thể lực của hai người đàn ông ấy, trong suy nghĩ của cô là hai cấp độ hoàn toàn khác nhau, thế nào cũng không thể nào… Vừa định kết luận như vậy, cô chợt nhớ ra, ngày Trần Diên đến tìm mình, trên mặt anh ta cũng có vết thương.

"Thật sao?"

Tưởng Viên nói: "Anh cũng đánh lại anh ta rồi, yên tâm."

Đây không phải là chuyện có yên tâm hay không, mà là vốn dĩ không nên xảy ra. Cô ý thức được rằng anh vẫn còn chuyện chưa nói rõ với cô, "Tay anh gãy là do đâu?" Chẳng lẽ cũng là Trần Diên vặn gãy sao?

Cánh tay lành của Tưởng Viên bị cô đè hơn nửa tiếng, hơi tê, anh cử động một chút, Lục Nghê liền lập tức ngồi dậy khỏi người anh.

Tưởng Viên đứng lên đi vào bếp, rót cho cô một cốc nước. Những người vừa hôn môi kịch liệt xong thì môi lúc nào cũng khô, mà cô vừa rồi lại ngủ một giấc, môi đã nhợt trắng, bong tróc cả rồi.

Lục Nghê đứng phía sau anh, chợt nhớ đến chiếc khấu bình an bị gãy của mình, lúc đó đúng vào thời điểm anh xuất phát đi tham dự lễ khánh thành phòng thí nghiệm.

Dù Lục Nghê không tin giữa người với người lại có sự liên kết kỳ diệu như vậy, nhưng trùng hợp thay, đúng lúc cô thấp thỏm bất an thì anh lại gặp chuyện.

"Anh không nói cho em sao?" Lục Nghê không chỉ tò mò mà còn sốt ruột, trong lòng cô cũng mơ hồ đã có suy đoán, "Chúng ta đã đến mức này rồi."

"Chúng ta đến mức nào rồi?" Tưởng Viên nhướn mày, nửa đùa nửa thật hỏi cô.

Đều như kẻ thần kinh, phơi bày hết thảy mặt không thể diện nhất của mình, Lục Nghê nói: "Chúng ta đã quay lại với nhau rồi."

Tưởng Viên cứ nhìn cô như vậy, cười một cái, rồi mới nói: "Anh giăng bẫy Kim Long, chút gia sản cuối cùng của ông ta cũng bị cuốn vào hết. Chó cùng rứt giậu, muốn trả thù anh." Anh chỉ dùng vài câu đã nói xong, lược bỏ đi mọi tình cảnh của đêm hôm đó.

Quả nhiên là vậy! Lục Nghê không kìm được cau mày, chỉ nhìn những vết thương trên mặt anh là biết mọi chuyện không hề đơn giản. Cô đã từng qua lại với Kim Long từ rất nhiều năm trước. Khi ấy ông ta vẫn đang ở thời kỳ đỉnh cao của đời người, cho dù trong tài khoản không còn tiền, nhưng vẫn chưa bị dồn đến đường cùng, còn giữ lại một chút lương tri, tự cho mình là tuyệt đối không ức h**p phụ nữ và trẻ em.

Loại người như ông ta, ăn uống chơi bời, gái gú cờ bạc thứ gì cũng không bỏ sót, lại càng chẳng kiêng kỵ mặn chay. Năm đó khi cô xông vào tiệm rửa chân, ông ta đang định làm chuyện với phụ nữ, liền ném cho cô ba vạn tệ.

Khi ấy cô đã là đường cùng ngõ cụt, thật sự không còn cách nào khác. Còn bây giờ thì chưa chắc đã có can đảm như thế nữa. "Anh biết ông ta muốn trả thù, vậy mà vẫn cứ đi như thế sao? Không nghĩ tới hậu quả à?"

Tưởng Viên đưa cốc nước cho cô, là đưa thẳng tới bên miệng, hoàn toàn không có ý để cô tự tay nhận lấy. "Có cân nhắc rồi, anh còn phải quay về tìm em, không thể chết ở bên ngoài."

Lục Nghê đưa tay đỡ một chút, anh không buông tay, cô chỉ có thể giữ lấy đáy cốc. Tưởng Viên hơi nghiêng miệng cốc, hướng thẳng vào miệng cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!