Vừa vào phòng, ánh mắt đầu tiên của Lục Nghê đã rơi vào màn hình trên tòa nhà đối diện cửa sổ sát đất. Còn vài giây nữa là mười giờ, những con số nhảy liên tục như tiếng trống, gõ thẳng vào tim cô. Rồi cuối cùng nó nhảy sang đúng giờ.
Rất nhiều chuyện, bất kể tốt hay xấu, chỉ cần bước vào đếm ngược là sẽ khiến con người ta hoang mang vô cớ.
Phòng chưa bật đèn, Lục Nghê ngửi thấy mùi thuốc lá còn mới. Cô bật đèn lên, Trần Diên ngồi trên sofa bị ánh sáng làm nheo mắt lại chút. Anh gác chân chữ ngũ hút thuốc, cười nói: "Chào mừng về nhà, cô Lục."
Không biết anh đã ngồi đây bao lâu, gạt tàn đã đầy tàn thuốc. Lục Nghê đi đến mở cửa sổ; cửa sổ tầng cao không thể mở hết, chỉ hé được một khe nhỏ. "Khắp phòng toàn mùi khói, anh muốn để báo cháy vang lên rồi nhân viên chạy lên à?"
Trần Diên lại rít một hơi, gò má hơi lõm xuống, giọng tệ hại: "Ồ, vậy thì thật xin lỗi."
Trên bàn trà đặt một tấm bảng "cấm hút thuốc", mà ngay bên cạnh lại để một cái gạt tàn. Lục Nghê cạn lời, tại sao không lập luật bắt tất cả những kẻ hút thuốc trong phòng kín, coi mạng người khác như cỏ rác, lôi hết ra bắn cho xong?
"Muộn thế mới về, đi đâu đấy?" Trần Diên hỏi.
"Đi dạo quanh đây, tiện ăn chút gì." Lục Nghê kéo rèm cửa lại. "Em mua cho anh hai cái sơ mi, anh thử xem không? Nếu không hợp thì còn mang đi đổi."
"Không mua cho mình à?"
"Tiêu tiền mà cũng cần thi xem ai hơn à?" Lục Nghê nói.
Trần Diên dập điếu thuốc, đi đến trước mặt cô, vung tay cởi áo. Dạo này công việc quá bận, anh lơ là rèn luyện, cơ bắp giảm đi chút, càng lộ vẻ gầy, hai tay mở ra một cách lười biếng, buông thả.
Lục Nghê hết cách với anh, đành đưa tay mặc áo cho anh. Khi cài cúc đến tận cổ, Trần Diên cúi đầu nhìn cô: "Em muốn giết anh à?"
"Anh đừng đưa cổ đập vào móng tay em."
"Nhắn tin cho em sao em không trả lời?"
"Không thấy." Thật ra là không muốn trả lời. Cô hỏi: "Anh về được bao lâu rồi?"
"Đợi em ba tiếng." Khi nói câu đó, trong giọng anh còn mang theo chút oán thán âm u.
"Cảm giác một mình trơ trọi trong phòng thế nào?"
"Nói thật nhé, hơi buồn chán." Nếu đợi thêm nữa chắc anh phát cáu rồi. May là cô về trước khi sự kiên nhẫn của anh cạn sạch. Trần Diên xoa tóc cô, hơi ẩm nhưng vẫn rất thơm: "Em ở nhà đợi anh tan làm, cũng thấy buồn chán sao?"
Ngón tay Lục Nghê kéo dọc vòng eo anh, quả nhiên áo sơ mi cô mua hơi rộng, tay áo dài, phần dưới cũng lùng thùng: "Cởi ra đi, mai em mang đi đổi."
Trần Diên không hiểu vì sao cô lại mua sai số. Sau khi kết hôn, quần áo từ trong ra ngoài của anh đều do cô mua, nhưng anh không nói gì. Do dự một lúc, anh lại hỏi: "Tối qua anh bảo Tiểu Chu đem thẻ phòng tới, nhưng trời mưa dễ tắc đường. Nó đến lúc mấy giờ?"
"Không rõ." Lục Nghê thản nhiên đáp, "Không gặp ai cả, em báo thẳng tên anh ở quầy lễ tân."
Buổi trưa Tần Tân Vy nói nguyên văn: đụng trúng vợ anh.
Lục Nghê cất áo vào túi giấy, kéo rèm ra. Cảnh đêm lại lần nữa hiện lên trước mắt. Cô đứng ở bên cửa sổ lặng lẽ nhìn trong chốc lát.
Trần Diên đứng ngay sau lưng, nhận ra từ lúc cô bước vào tới giờ, cô chưa một lần nhìn thẳng anh.
Lục Nghê lúc nào cũng trầm lặng và dửng dưng, giống như nội lực "cách không đánh trâu", không cần chạm vào cũng có thể dồn người ta đến đường cùng.
"Bao giờ em về Bắc Kinh?"
"Hôm kia anh bảo em đến Thượng Hải, em tưởng anh muốn em thăm anh. Giờ có vẻ lại không cần nữa?" Lục Nghê gật đầu: "OK, em sẽ biến mất càng sớm càng tốt."
Lời Trần Diên nghẹn lại giữa chừng, cảm xúc trở nên bực bội. Anh biết mình không có ý đó, nhưng lời đã nói ra rồi.
Một lúc sau, Lục Nghê thận trọng mở miệng lần nữa: "Em cảm thấy anh nên cẩn thận hơn trong quan hệ với đồng nghiệp. Anh nghĩ kỹ xem, người gửi tin nhắn cho em cố ý như vậy, hẳn là muốn lợi dụng chuyện đời tư của anh để làm đòn tấn công. Sếp mới của các anh đã đến rồi, lúc này mọi người đều phải bắt đầu chọn phe. Thời điểm rối ren, đừng tự chuốc lấy phiền phức không cần thiết."
"Em quan tâm đến công việc của anh như thế, chi bằng em đi làm luôn cho rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!