Hôm nay Trần Diên về rất sớm. Lục Nghê lại đang loay hoay với bể cá của mình. Mới mở bể được vài ngày mà nước đã đục, thức ăn thừa và phân cá nổi lơ lửng trong bể, có những mảng trắng như bông, trông hơi kinh.
Ông chủ tiệm cá đã nói với cô: phải nhịn ăn vài ngày, tuyệt đối không được thay nước nhiều, có đục cũng cứ để vậy, sau này tự nhiên sẽ ổn.
Lục Nghê dùng ống nhựa, từng chút từng chút hút phân cá ra.
Trần Diên cởi áo khoác, bước đến phía sau cô đứng nhìn một lúc:
"Giống gì đây?"
"Cá bảy màu. Đẹp không?"
Trần Diên gật cho có lệ: "Cũng được."
Anh vốn không hứng thú với mấy thứ này, bước vòng qua Lục Nghê đi tắm. Trong phòng tắm còn lưu lại hơi nước mờ ấm do Lục Nghê vừa tắm xong, trên mặt kính còn đọng những giọt nước.
Kết hôn hai năm, thói quen sinh hoạt của hai người đã dần đồng bộ: việc đầu tiên sau khi bước vào nhà là tắm rửa, tuyệt đối không để quần áo đi ngoài đường bước vào phòng ngủ.
Trần Diên tắm xong thì mang quần áo đã thay ra phòng giặt, tiện tay lấy luôn cả đống đồ bẩn Lục Nghê bỏ trong giỏ. Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài màu vàng nhạt, chưa cần đưa lên sát mũi anh đã ngửi thấy mùi khói thuốc.
Lục Nghê không hút thuốc, cũng ghét mùi thuốc, thậm chí còn không đến những quán ăn nhỏ đầy mùi dầu mỡ; đi dạo mà đi ngang quầy nướng ngoài trời cũng sẽ bước nhanh hơn.
Thế mà hôm nay mùi khói thuốc lại nồng đến lạ.
"Nghê Nghê," Trần Diên cầm chiếc váy của cô bước ra phòng khách, "em hút thuốc à?"
"Hử?"
"Em hút thuốc?" Anh lặp lại câu hỏi, trong giọng có cơn tức giận bị đè nén rất mạnh.
"Hôm nay em bàn chuyện với ông chủ Hoàng, ông ấy hút."
"Sao em không nói với ông ta?"
"Nói gì chứ? Chỉ là bàn chuyện làm ăn, không cần thiết phải vì mấy lời nói mà đắc tội người ta."
Trần Diên lại nhíu mày. Chiếc váy vẫn bị anh nắm trong tay. Anh cúi mắt nhìn vài giây, cuối cùng không nói thêm một chữ nào.
Người thật sự hút thuốc thì biết: mùi tự mình hút và mùi bị ám từ người khác là khác nhau.
Lục Nghê cũng nhìn anh, thu trọn cảm xúc của anh vào trong mắt. Lẽ nào… trong lòng anh nghĩ cô cũng ngoại tình?
Nước trong bể cá đục đến mức khó chịu, Lục Nghê nghi cá có thể bị nhiễm bẩn mà chết, nên cuối cùng quyết định thay một phần ba lượng nước. Nước bẩn thay ra từ bể cá cô cũng không lãng phí, đem tưới cho hoa.
Trần Diên mặc áo choàng tắm, tóc còn ướt, ngồi trên sofa.
Anh cầm cốc của Lục Nghê, uống phần nước cô uống còn lại, ánh mắt từng tấc từng tấc lướt xuống đôi chân dưới vạt váy, vòng eo mảnh, và bóng ngực lên xuống thấp thoáng dưới cổ áo.
Trong mắt anh lóe lên một dòng d*c v*ng ngầm.
Lục Nghê hỏi: "Anh buổi tối muốn ăn gì?"
"Không cần."
"Anh ăn bên ngoài rồi à?"
Trần Diên vỗ nhẹ lên đùi mình: "Lại đây."
"Làm gì?" Lục Nghê không hiểu ý, bước đến.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!