Chương 48: (Vô Đề)

Trần Diên đặt ly rượu vang xuống rồi không thèm để ý đến Tưởng Viên nữa, gương mặt thờ ơ, trong đầu đang suy tính một khả năng nào đó. Trên thực tế, kể từ ngày Tưởng Viên "không vận mà tới", cục diện của mọi chuyện đã bắt đầu lệch hướng.

Những lời nói thốt ra từ miệng Tưởng Viên có gì đó không ổn, phản ứng của Lục Nghê cũng không ổn. Với tư cách là kẻ đến sau trong mối quan hệ tay ba này, quyền chủ động vốn dĩ không nằm trong tay anh ta.

Dòng suy nghĩ của anh ta bị cắt ngang, bởi người dẫn chương trình trên sân khấu đang công bố giải thưởng: anh giành được giải Nhà đầu tư xuất sắc nhất năm nay của Hạc Thông. Cả hội trường vang lên tràng pháo tay chúc mừng, mời anh lên sân khấu nhận giải và phát biểu cảm nghĩ.

Trần Diên đứng dậy, cài lại khuy áo vest, bước lên phía trước. Ánh đèn sân khấu đều dồn cả vào một mình anh, nhưng anh lại nhìn về phía Tưởng Viên đang ngồi ở hàng ghế đầu, anh ta đang vỗ tay.

Người ngoài thì kẻ ngưỡng mộ, kẻ ghen ghé. Chỉ riêng anh, vẻ mặt lại thờ ơ hững hờ, gần như không có cảm xúc, bởi mọi sự phán xét về vinh quang, rốt cuộc đều nằm ở chỗ anh quyết định ban cho ai.

Vận may năm nay của Trần Diên dường như cũng không tệ. Anh chỉ tùy tiện rút một con số trong thùng bốc thăm, vậy mà lại trúng giải tiền mặt hai vạn tệ. Vận khí ấy khiến người khác phải ghen tị, Trần Diên làm người phát lộc, phát hết tiền thưởng thành bao lì xì. Anh không hề để tâm đến hai vạn tệ đó, cũng chẳng bận lòng về thứ gọi là vận may này. 

Trần Diên xưa nay chưa từng cần đến những thứ như "vận may", bởi vì anh muốn gì, thì chẳng bao lâu sau cũng sẽ có được. Người như anh, thật sự rất dễ khiến người khác căm ghét, bởi nó làm cho mọi nỗ lực của người khác trông trở nên buồn cười.

Tối hôm đó anh uống rượu với rất nhiều người: có người thật lòng chúc mừng, cũng có người nhân cơ hội muốn chuốc anh say. Bản thân Trần tổng cũng khá "có nghĩa khí", ai mời cũng không từ chối. Đến cuối buổi, đi đứng nói năng đều đã loạng choạng. Trợ lý Tiểu Chu chạy tới đỡ anh, hỏi điện thoại để gọi cho chị dâu đến đón về nhà. Trần tổng say đến mức này, cậu cũng không dám giao cho tài xế thuê.

Cậu lục trong túi Trần Diên tìm điện thoại, gọi cho Lục Nghê nhưng không ai bắt máy. Tiểu Chu hết cách, đành thuê cho Trần Diên một phòng ngay trên lầu. Thấy anh nằm xuống, hơi thở dần đều, cậu mới yên tâm rời đi.

Dưới lầu, đồng nghiệp đã giải tán gần hết, trong đó có Tần Tân Vy đang cầm áo khoác và túi xách. Cô bước tới hỏi Tiểu Chu: "Trần tổng thế nào rồi?"

Tiểu Chu nói: "Không có gì đâu."

"Anh ấy say đến mức mất ý thức rồi, để một mình thật sự không sao chứ?"

Tiểu Chu đáp: "Vậy là cô chưa hiểu Trần tổng rồi. Những ông lớn lăn lộn giang hồ như họ, sao có thể chỉ có từng ấy tửu lượng?" Trần Diên đúng là bị dị ứng cồn, rất dễ đỏ mặt, nhưng điều này cũng là một lợi thế bẩm sinh, bình thường khách hàng chỉ cần thấy bộ dạng khoa trương đó của anh là sẽ buông tha cho anh rồi.

"Thật vậy sao?" Tần Tân Vy nghi hoặc nói.

"Tất nhiên rồi."

Với sự nổi bật và vận may của Trần Diên trong tối nay, nếu có người nào căm ghét anh ta, thì nhất định không thể thiếu Tần Tân Vy. Tiểu Chu xuống hầm xe, thấy lạnh nên ngồi vào xe mình chờ tài xế thuê.

Tần Tân Vy khẽ mỉm cười một cái, rồi quay trở lên lầu.

Cô gõ cửa khá lâu mà vẫn chẳng có ai mở, đến mức Tần Tân Vy cũng bắt đầu nghi ngờ liệu anh ta có chết trong đó hay không.

Ngay lúc Tần Tân Vy không chịu nổi ánh mắt dò xét kỳ quái của cô lao công, chuẩn bị rời đi, thì cánh cửa cuối cùng cũng mở ra. Trần Diên say mềm như bùn, tựa vào tường, ánh mắt lờ đờ, e rằng đến cả cô là ai cũng không nhận ra.

"Trần tổng, em mang thuốc giải rượu đến cho anh đây." Cô nói bằng giọng ngọt ngào, mời gọi.

Tay Trần Diên chống lên cánh cửa, Tần Tân Vy lại hỏi: "Không cho em vào, thì em giúp anh rót nước kiểu gì đây?"

Trần Diên lảo đảo nghiêng người, nhường ra một lối. Tần Tân Vy cứ thế nghênh ngang bước vào phòng anh. Trần Diên lặng lẽ nhìn cô một lúc.

Trong tay Tần Tân Vy hoàn toàn không có thuốc giải rượu. Cô quay người lại, hai tay vòng lên cổ Trần Diên, mùi rượu và hơi thở quấn lấy nhau, hương ngọt của thiếu nữ hòa lẫn với mùi thuốc lá của người đàn ông trưởng thành.

"Trần tổng, tối nay để em ở bên anh nhé?"

Cô đẩy anh về phía giường, Trần Diên không còn chút sức phản kháng nào, thuận thế ngã xuống.

Trong lòng cô ta mừng rỡ: uống đến cả cân rượu trắng, làm sao có thể không sao cho được?

Theo mức độ Trần Diên ghét cô ta, làm sao có thể để cô ta tiến lại gần trong phạm vi một mét. Vậy mà giờ đây cô ta đã đường đường chính chính bước vào phòng anh ta rồi.

Tần Tân Vy cười lạnh. Dựa vào đâu mà anh ta sự nghiệp thì xuân phong đắc ý, ngay cả vận may cũng tốt đến vậy? Có biết dân làm công phải mất bao lâu mới kiếm được hai vạn tệ không?

Mẹ kiếp! Căm hận đến mức Tần Tân Vy nghiến răng ken két, thật muốn tát cho anh ta mấy cái!

Ngay lúc bàn tay Tần Tân Vy sắp giáng xuống, cô ta lại dừng lại: nhìn thấy gương mặt tuấn tú, góc cạnh rõ ràng của người đàn ông, những đường nét được tạo tác tinh xảo… Không phải là thấy xót, mà càng thêm căm ghét. Việc chính cô ta còn chưa làm xong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!