Chương 28: (Vô Đề)

Lại qua thêm một cuối tuần nữa, Trịnh Minh Hoa gọi Lục Nghê và Trần Diên về nhà.

Sắp vào mùa đông rồi, Trịnh Minh Hoa nhờ người giúp việc ở nhà mua nguyên một con cừu ở quê, một nửa để nhúng lẩu, một nửa để nướng xiên, nói rằng ăn thịt cừu thì mùa đông sẽ không sợ lạnh.

Trần Diên vô cùng bất mãn với kiểu hành vi của người đã về hưu, sa vào chủ nghĩa hưởng lạc, còn chạy tới trước mặt người trẻ tuổi mà tặc lưỡi khoe khoang, bởi vì dạo này anh bận rộn đến mức chẳng khác gì cháu trai.

Lục Nghê thì thấy cũng ổn, cô không có quyền từ chối. Trên đường đi, Trần Diên càu nhàu vài câu, cô dùng giọng điệu nhàn nhạt an ủi anh, bảo anh đừng để lộ sắc mặt khó chịu, bố mẹ ngày xưa nuôi anh cũng rất vất vả.

"Hừ hừ." Anh không cho là vậy, nói: "Em ngoan thế này, hợp làm con của họ hơn."

Việc ứng phó với những chuyện vặt vãnh trong gia đình vốn không phải sở trường của Trần Diên, vừa đến nhà bố mẹ là anh đã nằm phịch ra ghế sofa, không động đậy.

Bệnh tình của bố Trần đã hồi phục, thấy Trần Diên khó chịu, lại có tinh thần để mắng người, Trần Diên lặng lẽ đeo tai nghe lên. Trịnh Minh Hoa gọi Lục Nghê vào phòng, lấy ra một chiếc hộp từ trong két sắt.

Quả nhiên, bà lại muốn tặng quà cho Lục Nghê.

Một chiếc vòng tay ngọc bích xanh biếc. Lục Nghê không nghiên cứu về phỉ thúy, nhìn không ra chủng loại. Trịnh Minh Hoa nói với Lục Nghê rằng, đây là một món đồ cổ. Không phải của nhà họ Trần, mà là truyền lại từ mẹ của mẹ bà. Trịnh Minh Hoa không có con gái, nên đã đưa cho Lục Nghê.

Bà nói: "Vốn dĩ mẹ định hai năm nữa mới đưa cho con, nhưng nghĩ lại cũng chẳng cần giữ làm gì, dù sao thì cũng đều là của con."

Trịnh Minh Hoa ấn giữ tay cô, không cho cô cơ hội từ chối.

Lục Nghê nói: "Con đi lấy ít trái cây."

Cô ở trong bếp cắt hoa quả, liếc nhìn cổ tay mình, chiếc vòng hơi rộng, đeo ở cổ tay thì sẽ va vào cán dao, phát ra tiếng động. Lục Nghê không chắc có làm hỏng không, liền tháo dây buộc tóc trên đầu xuống, cố định chiếc vòng ở một vị trí, rồi giấu dưới lớp quần áo.

Thực ra đây chính là phần thưởng cho việc cô chăm sóc bố của Trần Diên.

Không biết lời nói về "gia bảo truyền đời" có thật hay không, nhưng cô cảm thấy trải nghiệm này vô cùng kỳ diệu, giống như chơi game vượt ải: qua được một cửa, liền nhận được phần thưởng tương ứng.

Trong sân đã dựng xong bếp nướng, bày sẵn bàn ghế. Bố Trần một mình bận rộn, khói hun đến cay mắt. Trần Diên chẳng giúp được chút gì, Lục Nghê định đi phụ nhưng bị Trần Diên kéo lại: "Để ông ấy tự làm."

Trịnh Minh Hoa cũng nói: "Bố con thích làm mấy việc này, đừng giành với ông ấy."

Bố của Trần Diên là người nghiêm ngặt thực hành quan niệm "quân tử xa nhà bếp", cả đời số lần bước vào bếp đều đếm trên đầu ngón tay. Nhưng mỗi lần vào làm một món, đều như hoàng đế vi hành, để lại một bãi chiến trường cho người khác dọn dẹp: giẻ lau không giặt, dầu mỡ bắn tung tóe khắp nơi. Món ông làm rõ ràng là rất khó ăn, vậy mà vẫn phải khoe khoang như vị hoàng đế thắng trận, ép mọi người đều phải đưa ra phản hồi tích cực.

Lục Nghê mỉm cười, giống như Trịnh Minh Hoa, nhìn thấu mà không nói ra.

Khắp cả sân tràn ngập mùi than hồng và thìa là. Trần Diên kéo Lục Nghê lại ngồi trên ghế nằm, hai người chen chúc ngồi sát nhau. Chạm phải thứ lạnh lẽo trên cổ tay cô, món đồ cổ, khóe môi anh giật lên, cười mỉa mai đến cực điểm.

"Anh có ăn lê không?" Lục Nghê hỏi anh. "Sáng nay mua lê Thu Nguyệt, nhiều nước lắm, nhuận phổi."

"Không còn nĩa nữa, anh ăn thế nào?"

Lục Nghê nhìn anh, chớp mắt một cái, không hiểu anh có ý gì.

Trong đĩa trái cây chỉ còn hai chiếc nĩa pha lê, một chiếc khác đã bị Trịnh Minh Hoa lấy đi.

"Em đút cho anh." Trần Diên nói. Đã đến đây rồi thì diễn kịch phải diễn cho trọn, bất kể hai người có ngoài hòa trong ly đến đâu, trước mặt bố mẹ vẫn nên phô diễn chút ân ái, đối với cả hai đều có lợi.

Thế là Lục Nghê xiên miếng to nhất, nhét thẳng vào miệng anh: "Ngọt không?"

"Không tệ." Trần Diên nói.

Bố mẹ chồng thấy họ ân ái như vậy cũng rất vui, vài lời nói ám chỉ lại sắp sửa buột miệng thốt ra.

Trần Diên lại hỏi: "Em có muốn ăn thịt không?"

Lục Nghê không để ý đến anh, nói: "Thịt xiên bố nướng trông hấp dẫn quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!