Chương 25: (Vô Đề)

Tưởng Viên quay lại xe, bố anh lại hỏi thêm một lần nữa: "Chuyện gì vậy?"

"Có người chết rồi." Anh nói hờ hững, giọng không mấy chắc chắn, "Hình như là vậy."

Chiếc xe con lao nhanh qua đoạn đường đang xảy ra náo loạn.

Hứa Lan và Hứa Kiệt đã tới gây chuyện mấy ngày liền, nhưng chẳng được lợi lộc gì. Ngoài lần cảnh sát tới, gọi ông chủ lớn họ Kim đến để hòa giải trực tiếp, đối phương đưa ra cam kết sẽ nhất định làm theo phán quyết của tòa án, tuyệt đối không trốn tránh trách nhiệm, nhưng yêu cầu họ không được tiếp tục gây rối ở đây.

Chuyện cứ thế chìm xuồng.

Hứa Kiệt không vì vậy mà bỏ cuộc. Cô xông thẳng vào một tiệm massage chân mà đối phương thường lui tới, bám lấy họ Kim, ép ông ta phải đưa tiền. Kim Long vừa thấy cô thì tức đến bật cười, nói: "Cô gan thật đấy, nhóc con."

Hứa Kiệt cảnh cáo đối phương đừng nói mấy lời vô ích đó, nếu không cô sẽ tố bọn họ tội bắt cóc, dụ dỗ và ép vị thành niên b*n d*m. Ông Kim nhớ lại hết màn này đến màn khác cô gây chuyện trước cổng công trường, trong lòng chửi thầm: đúng là đầu óc có vấn đề. Ông ta sợ cô còn nghĩ ra những trò điên rồ hơn nữa, dưới áp lực đó đành để đàn em ném ra ba vạn tệ, ba xấp tiền mặt, vừa rút từ ngân hàng về, còn nguyên hơi ấm.

Kim Long nói với Hứa Kiệt: "Bây giờ tôi chỉ có thể lấy ra chừng này tiền thôi, cô muốn thì cầm đi ngay. Không muốn thì chờ tòa án phán quyết, những chuyện khác đừng nói thêm nữa."

Ông ta ném tiền xuống đất, những tờ tiền đỏ vung vãi khắp nơi, vô cùng nhục nhã.

Hứa Kiệt trơ trẽn ngồi xổm xuống nhặt tiền lên, nói: "Chừng này không đủ."

Kim Long nói: "Vậy thì chịu thôi, bây giờ vốn ở công trường cũng đang căng, tiền lương công nhân từ lâu đã không phát nổi, sắp phải dừng thi công rồi. Bên chủ đầu tư không có tiền trả cho tôi, tôi chỉ còn cách đi cầu xin giải ngân vay vốn, mẹ kiếp, ngày nào cũng phải ở lì trong mấy tiệm massage chân thế này đây."

"Ông cũng đừng nói mấy chuyện đó với tôi, bố tôi nằm viện, ngày nào cũng tốn tiền, nhà tôi sớm đã không chống đỡ nổi nữa rồi."

Đúng là con nhóc cứng đầu đến cùng cực. Kim Long xoa mạnh một cái lên tóc, nói: "Cô nghe không hiểu lời à? Thế này đi, cô ra công trường xem có thứ gì đáng tiền thì kéo đi mà trừ nợ, cần cẩu, giàn giáo, cô cứ kéo đi."

Hứa Kiệt cầm ba vạn tệ rời đi, không phải vì cô ta tin mấy lời xằng bậy của họ Kim, mà là vì sợ nếu còn không đi thì đến ba vạn này cũng chẳng còn.

Hứa Lan run rẩy đứng đợi ngoài cửa, vừa thấy cô đi ra liền hỏi dồn: "Sao rồi, sao rồi?"

Hứa Kiệt nói cô lấy được ba vạn.

Hứa Lan mặt mày thất vọng: "Sao có từng này thôi?"

Hứa Kiệt nói: "Không làm ầm lên thì đến ba vạn này cũng chẳng có."

Điều Hứa Lan quan tâm là mình có thể được chia bao nhiêu. Hứa Kiệt nói số tiền này phải đưa hết cho chị cả, một đồng cũng không được tiêu, có thêm chút tiền xoay xở thì Hứa Trúc và chồng sẽ không còn cãi nhau suốt ngày nữa.

Hứa Lan bứt móng tay, giọng ấm ức nói: "Tao cũng có góp sức mà, lại còn bao nhiêu người như thế, toàn là anh em do Thiệu Dũng tìm tới."

Nếu không thì với cái thân hình gầy nhẳng như gà con của cô, đã sớm bị người ta đuổi đi rồi.

Hứa Kiệt nói cô còn có một cách nữa để lấy được tiền, đó là ra công trường kéo ít đồ về bán. Kim Long nói cô nghe không hiểu tiếng người, nhưng thực tế thì Hứa Kiệt đã nghe rất kỹ từng lời của đối phương. Chính ông ta nói, có thể ra công trường kéo ít đồ đi bán lấy tiền.

Hứa Lan nói: "Mày có biết có một hành vi gọi là ăn trộm không?"

Hứa Kiệt nói: "Không hỏi mà tự lấy thì mới là trộm. Còn đây là lời hứa do chính miệng ông ta nói ra với tôi."Ngay tối hôm đó Hứa Kiệt đã tới công trường, không ngờ kết quả quả nhiên đúng như lời Kim Long nói: vì không xoay được tiền, rất nhiều công nhân đã về hết, ban đêm chỉ còn hai bảo vệ lớn tuổi trông coi.

Nhưng những máy móc kia tuy có giá trị, Hứa Kiệt căn bản không kéo đi nổi, cũng không thực tế. Cô ta chỉ có thể nhặt tạm một ít sắt thép vụn, bản lề các thứ đem bán cho trạm thu mua phế liệu. Cũng chẳng được bao nhiêu, nhét đầy một bao tải dứa, rồi dùng xe kéo tay chở ra ngoài. Hai bảo vệ ngồi trong phòng nhỏ nghe tuồng cổ lẩm nhẩm ê a, hoàn toàn mặc kệ.

Cả một đêm cô nhặt nhạnh mệt chết đi sống lại, cuối cùng cũng chỉ bán được chừng một trăm mấy chục tệ. Số tiền này đối với hoàn cảnh sinh tồn hiện tại của Hứa Kiệt, cũng giống như ba vạn kia so với khoản viện phí khổng lồ, chỉ như muối bỏ bể, nhưng lại không thể không có.

Đứa trẻ mười mấy tuổi thì không đứa nào là không nhạy cảm, ai cũng cần thể diện, ai cũng muốn sống cho đàng hoàng.

Rõ ràng là số tiền cô đáng được nhận, vậy mà lại phải lấy bằng cách van xin, trộm cắp như thế này. Những gì Hứa Kiệt có thể làm rất hạn chế, không nhìn chằm chằm vào vực sâu thì sẽ không bị vực sâu nuốt chửng. Không nghĩ tới thì sẽ không cảm thấy nhục nhã.

Hôm đó cô vẫn như thường lệ "lao động" ở công trường, thì nghe thấy có thêm một tràng tiếng bước chân truyền tới, thong dong chậm rãi, rất có nhịp điệu.

Hứa Kiệt từ trong đống phế liệu chạy ra, nhìn thấy một người cao gầy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!