Khi Trần Diên về đến nhà, lòng bàn chân mềm nhũn, tay cũng hơi run, phải gắng gượng lắm mới nhập được mật khẩu để mở cửa.
Thật ra cũng chưa phải là quá muộn, Lục Nghê vẫn chưa ngủ.
Sau khi từ nhà bố mẹ trở về, cô còn ghé qua phòng gym, tập suốt hai tiếng, lúc này cũng vừa mới về đến nhà, đứng ở cửa bếp uống nước, trên người phủ một lớp mồ hôi mỏng. Cô mặc một chiếc áo thun cổ thấp màu xám, búi tóc tròn, cổ thon dài, làn da trắng hồng ửng lên, khiến Trần Diên cảm thấy cô khỏe khoắn như một quả lựu.
Lục Nghê nhìn ánh mắt mê mải của Trần Diên, nhận ra anh đã uống say, liền hỏi: "Có muốn uống nước chanh không?"
"Rót cho anh một cốc, cảm ơn."
Lục Nghê đặt cốc nước của mình xuống, xoay người đi cắt chanh, nhưng Trần Diên lại không chờ nổi, đã cầm luôn cốc của cô, uống cạn nửa cốc nước còn lại.
Thấy vậy, Lục Nghê có hơi cạn lời.
Anh lúc nào cũng thế, thích dùng cốc nước, khăn mặt riêng của cô, trong khi rõ ràng các đồ dùng sinh hoạt đều có hai bộ. Gặp lúc ra ngoài gấp, thậm chí còn tiện tay rút luôn dây sạc của cô mang đi, khiến Lục Nghê phải tìm mãi mới thấy.
Ở nhà, cô nghĩ mãi vẫn không hiểu ra, biết rõ mình không thể nào để đồ đạc lung tung, đến khi người này nhẹ bẫng buông một câu: "Ồ, anh lấy rồi." Hoàn toàn không có chút áy náy nào.
……
"Sao không cắt nữa?" Trần Diên đặt cốc xuống, đầy hứng thú nhìn cô.
"Chẳng phải anh đã uống đủ rồi sao?"
Trần Diên nhấm nháp lại mùi vị trong miệng, còn ăn luôn cả miếng chanh dưới đáy cốc, nói: "Có chút không giống."
Lục Nghê giải thích: "Chanh thơm."
Trần Diên bật cười, cô đúng là thực hiện triệt để ý thức của một mỹ nhân, bất cứ lúc nào cũng giữ gìn mùi hương cơ thể của mình, thanh nhã đoan trang, rực rỡ trong trẻo, cho dù là sau khi vận động mệt mỏi và chật vật nhất. Nước chanh cũng phải là chanh thơm, không thấy mệt sao?
Trần Diên đưa tay kéo cửa lại, hai người chen chúc trong căn bếp không lớn, anh lại đứng gần cô thêm chút nữa, hai tay chống lên mặt bàn phía sau lưng cô, nói: "Hôm nay anh đi ăn cơm với người khác, có một chuyện rất trùng hợp."
"Chuyện gì?"
"Có người giống như em, thích bật một bài hát lặp đi lặp lại."
"Bài gì?"
"Tính xấu không đổi."
Lục Nghê nói: "Như vậy chẳng phải rất bình thường sao?"
"Em biết người đó là ai không?"
Đôi mắt đen trắng của Lục Nghê chớp chớp, "Ồ, ai vậy?"
Trần Diên cũng nhìn chằm chằm vào mắt cô, cô trông như thật sự không hề biết. Đột nhiên, hai chữ ấy nghẹn lại nơi cổ họng anh, thế nào cũng không nói ra được, chẳng qua cũng chỉ là một bài hát thôi mà? Dân số Trung Quốc lên tới 1 tỷ 400 triệu người, lớn đến vậy, một sự trùng hợp như thế thì có thể chứng minh được điều gì chứ?
Lục Nghê đợi một lúc, thấy anh không có ý định nói tiếp, liền chuẩn bị rời đi. Trần Diên siết chặt vai cô, kéo cô vào lòng, rồi cúi xuống hôn lên môi cô.
Môi lưỡi quấn lấy nhau, chỉ còn lại một mùi vị duy nhất. Vợ chồng hôn nhau vốn rất bình thường, ở trong căn nhà này, làm chuyện đó ở bất kỳ chỗ nào cũng đều bình thường, họ đâu phải chưa từng như thế. d*c v*ng mãnh liệt khiến Trần Diên muốn ghép chặt chính mình vào cơ thể cô, khít khao không kẽ hở, gắn khớp hoàn toàn, để họ thân mật đến mức không còn khoảng cách.
Ý nghĩ ấy dần trở nên gấp gáp, tay anh x** n*n trên người cô, thế nào cũng không thấy đủ. Ban đầu Lục Nghê còn giãy giụa, sau rốt thật sự không chống cự nổi sức lực của anh, tay cô nâng lên vòng qua cổ anh, hé nhẹ môi để đáp lại anh.
Người đàn ông được khích lệ, càng thêm ra sức "cày cấy", đôi môi người phụ nữ ẩm ướt mềm mại, đầu lưỡi ấm áp, như giấu độc, khiến người ta nghiện, dù có chết cũng muốn nếm thử một lần.
Quả nhiên không sai, anh rất nhanh bị hàm răng sắc cắn một cái, mùi tanh kim loại hòa lẫn trong nước bọt, bất ngờ tràn thẳng xuống cổ họng.
Rất lâu sau, Trần Diên mới dừng động tác, vẫn vòng tay ôm lấy eo cô, thần thái khoan khoái mỉm cười, hít thở một hơi, rồi lại l**m môi cô. Thực ra chính anh cũng không phân biệt được mình yêu cô ở điểm nào, hận cô ở chỗ nào, mọi cảm xúc đều không có nguyên do.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!