Lời nói dối nhẹ như bồ công anh, thổi một cái là tan này, vậy mà vào lúc này lại có thể đứng vững được.
Trong lòng Trần Diên khinh miệt, cảm thấy nực cười. Anh không vạch trần Lục Nghê, chỉ nói một tiếng: "Được." Rồi vào thư phòng, nói thêm một câu nữa cũng là sỉ nhục IQ của anh.
Lục Nghê nhìn biểu cảm nhẫn nhịn của anh cũng lạnh lùng nhếch môi, biết Trần Diên sẽ không chất vấn mình, bởi người sảy chân đi sai bước trước, không có tư cách đứng ở vị trí cao mà trách móc người khác.
Cô ung dung thoải mái đi thay quần áo, tháo trang sức, tắm rửa, rồi nằm lên giường chuẩn bị nghỉ ngơi.
Khi Trần Diên trở về phòng, Lục Nghê đang nằm trên giường chơi điện thoại. Ban ngày cô xem vở nhạc kịch đó và gặp bố mẹ chồng, nên liền nghĩ đến việc tìm kiếm thông tin về nguyên tác, để lúc đến thăm hai ông bà có thể bàn luận đôi chút, xem như hợp ý họ. Dù gì thì cô thực sự không giàu có bằng Trịnh Minh Hoa, chỉ dựa vào tặng quà thì không thể lấy lòng được bà lão nhỏ này.
Nhận ra Trần Diên vào phòng, Lục Nghê lập tức đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại ngủ. Trần Diên lặng lẽ lên giường, khoảnh khắc tắt đèn, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối, vài giây sau mới khôi phục chút ánh sáng.
Trần Diên biết Lục Nghê chưa ngủ: "Gần đây em thân với vợ của Lão Tần lắm à?" Hôm nay anh lướt moments của Lục Nghê, thấy đối phương đang tham gia lớp cắm hoa của cô. Còn cả một nhóm người nữa.
"Thỉnh thoảng liên lạc thôi."
"Em biết tính lão Tần rồi đấy, không được cho lắm, em vẫn nên ít dây dưa với vợ ông ta một chút."
"Lão Tần không ra gì thì liên quan gì đến vợ ông ta."
"Vợ chồng là một thể, em cảm thấy không liên quan sao?"
Lục Nghê không tán đồng Trần Diên: "Thời đại nào rồi mà còn có kiểu luận điệu này? Vậy anh cảm thấy anh với em là hoàn toàn trói buộc vào nhau à?"
"Lẽ nào em với anh không cùng một lòng?" Trần Diên hỏi lại.
Lục Nghê không trả lời, cô nghiêm túc nói: "Em hy vọng anh đừng có thành kiến với Uông Thụy Tuyết, vì sau này em còn phải có tiếp xúc sâu hơn với chị ấy."
Trần Diên lập tức mơ hồ, đột nhiên ngẩn ra hỏi cô: "Uông Thụy Tuyết này lại là ai?"
Lục Nghê lạnh lùng mỉa mai: "Thấy chưa, ngay cả tên người ta anh còn không biết, vậy mà đã vội định nghĩa người ta là loại người thế nào. Anh không thấy nực cười à?"
Có lúc Trần Diên nói không lại được Lục Nghê, nhưng chuyện này tính ra là do anh không nắm đúng độ chi tiết, thành ra rơi vào thế hạ phong.
"Anh chỉ là không biết cô ta tên gì thôi." Tên gọi chỉ là một ký hiệu, anh việc gì phải quan tâm.
Nhưng Lục Nghê đã không nói thêm gì nữa, hơi thở trở nên đều đặn.
Phản ứng như thế này của Lục Nghê, trong mắt Trần Diên là đáng ghét nhất, bởi vì nó làm người ta tức đến phát điên. Không biết là dây thần kinh nào lệch nhịp, mà tự nhiên lại cãi nhau một trận vô duyên vô cớ như vậy.
Mãi sau, khi phía sau không còn động tĩnh, Lục Nghê mới lật người lại. Tư thế ngủ của cô vốn luôn ngoan ngoãn, đã ngủ rồi thì sẽ không động nữa, nhưng nằm nghiêng mãi thì vai sẽ đau.
Vừa xoay người lại, hơi thở phía sau đã ập tới, che kín miệng cô, l**m hôn trên chiếc cổ trắng nõn của cô, động tác tỉ mỉ, đồng thời đưa tay đi cởi chiếc áo ngủ của cô.
Hơi thở trong vòng tay Trần Diên vẫn là mùi hương quen thuộc, động tác cũng đủ dịu dàng, nhưng Lục Nghê đã rất lâu không có cảm giác gì. Cô vỗ vỗ vào vai anh, ra hiệu để anh xuống. Sự ăn ý của vợ chồng nằm ở chỗ: muốn hay không muốn, chỉ cần một động tác rất nhỏ là có thể nhận ra. Khi hôn, cô theo phản xạ đã né tránh việc hé miệng.
"Em hôm nay mệt lắm, ngủ đi." Lục Nghê lại nhẹ nhàng vỗ anh, giống như một người đàn ông "không được" đang qua loa cho xong.
Trần Diên phủ lên người cô, trong bóng tối quan sát chăm chú vào đôi mắt của cô. Là mệt đến mức không thể làm? Hay là không muốn làm? Hay là… đã ứng phó với người khác rồi nên đến lượt anh thì thấy chẳng còn hứng thú?Tưởng Viên đưa Lục Nghê về tiệm hoa, rồi mới ghé công ty một chuyến, sau đó mới về nhà.
Thứ anh nhờ người tìm đã được gửi tới rồi, là tài liệu giấy. Trước khi vào nhà, anh đến hòm thư lấy đồ. Các loại thư từ, tạp chí, báo chí, một xấp dày, phần lớn đều chẳng có tác dụng gì.
Anh đặt những thứ đó sang một bên, vào tắm rửa, ăn chút gì đó. Đã rất muộn rồi, đến khi anh ngồi trước bàn ăn xử lý công việc mới chợt nhớ ra. Vốn tưởng rằng mọi chuyện liên quan đến Hứa Kiệt đều đã điều tra rõ ràng, sẽ không còn tin tức mới nào nữa. Anh chỉ tiện tay lật xem một chút.
Vài giây sau ánh mắt anh khựng lại, lùi lên mấy dòng, đọc lại thật kỹ. Hứa Trúc đã chết vào năm thứ hai sau khi Hứa Trường Sinh qua đời. Nói là năm thứ hai, nhưng thực ra cũng chỉ là chuyện xảy ra mấy tháng sau đó. Trong báo cáo mà phía cảnh sát đưa ra, viết rằng ngay từ thời điểm đầu tiên đã loại trừ khả năng bị sát hại.
Tưởng Viên như thể không còn biết nhận mặt chữ Hán nữa.
Có những mạng người khi biến mất lại dễ dàng như anipop vậy, nhẹ bẫng, còn chẳng kịp kêu oan gọi uất. Khi Tưởng Viên đứng dậy, bước chân có chút loạng choạng, lúc châm thuốc thì suýt nữa làm bén lửa vào ngón tay. Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt từ không thể tin nổi chuyển thành sa sút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!