Đèn thư phòng sáng trưng đến tận nửa đêm.
Thời Phục Xuyên bay từ nước ngoài về mất gần một ngày, hôm qua nói chuyện với Thời Thịnh xong là ông tức tốc giải quyết hợp đồng với nhà đầu tư rồi đặt vé máy bay chuyến sớm nhất về nước.
Về đến nhà chưa kịp nghỉ ngơi đã lại chạy đi đón con trai út, giờ lại hì hục sửa đồ chơi đến tận khuya, người sắt cũng không chịu nổi chứ đừng nói người đã luống tuổi như ông.
Ông vươn vai cho đỡ mỏi, cẩn thận đặt từng món đồ chơi đã sửa xong vào thùng, lau sạch bụi bặm.
Động tác nhẹ nhàng hết mức có thể.
Hướng Hiểu Ảnh quá nửa đêm đã không trụ nổi, hỏi ông có muốn bế Li Li về phòng không.
Thời Phục Xuyên lắc đầu, không muốn vợ vất vả thêm.
Thế là đến giờ này, nhóc con vẫn ngủ say sưa trong thư phòng. Tư thế ngủ đã chuyển từ nằm bò trên bàn sang cuộn tròn trên chiếc ghế rộng. Thời Phục Xuyên đã kê thêm gối và đắp chăn cho con.
Trong giấc ngủ, nhóc con vô thức dụi mặt vào gối, rúc sâu vào chăn ấm, chỉ hở mỗi cái mũi nhỏ xíu.
Hai má ngủ đến hồng rực.
Dù ghế cứng, không êm bằng giường, chân tay cũng không duỗi thẳng được nhưng cậu bé vẫn ngủ rất ngon.
Có lẽ vì quá buồn ngủ, hoặc vì trẻ con dễ ngủ, ạ đâu cũng ngủ được, hoặc cũng có thể vì có người đáng tin cậy ở bên cạnh.
Tiềm thức mách bảo cậu rằng nơi này rất an toàn, có thể hoàn toàn thả lỏng.
Thời Phục Xuyên nhớ lại những tin nhắn Hướng Hiểu Ảnh gửi: ngủ gật trên xe, ngủ gật ở sân bay ôm tấm bảng, ngủ ngon lành trong phòng của chương trình.
Sự mệt mỏi trên gương mặt ông bỗng chốc tan biến.
Ông đứng dậy, lấy điện thoại ra, loay hoay mãi mới tìm thấy biểu tượng máy ảnh.
Thời Phục Xuyên ngồi xổm xuống, chĩa camera vào nhóc con đang ngủ say: "tách" một tiếng chụp trộm một tấm.
Sau đó ông bế Li Li về phòng, đặt lên chiếc giường nhỏ của cậu.
Sáng hôm sau.
Thời Trình đến trường học tiết tự học buổi sáng, theo thói quen lướt newfeed, thấy avatar quen thuộc liền bấm vào xem. Thời Thịnh đang ăn sáng cũng làm hành động tương tự.
Kể cả các đối tác làm ăn, nhân viên công ty, ai nấy đều ngỡ ngàng khi thấy avatar "Sếp Thời" uy nghiêm thường ngày lại đăng ảnh một nhóc con đang ngủ ngon lành.
Lông mi cong vút, xinh như búp bê.
Kèm dòng trạng thái: [Đáng yêu, ^_^]
Thời Trình trợn mắt: "???"
Thời Thịnh thì biết nhiều hơn, anh kết bạn với nhiều đối tác của bố, thấy trợ lý của bố vào nịnh nọt: [Sếp về rồi, thảo nào cậu chủ nhỏ ngủ ngon thế.]
Sếp Thời phá lệ trả lời bằng icon: [^_^]
Bàn ăn im phăng phắc, chỉ có tiếng bát đũa va chạm. Thời Thịnh đặt điện thoại xuống, nhìn em trai đang cắm cúi ăn sáng không biết gì.
Và ông bố cũng dậy sớm, hiếm khi vừa ăn sáng vừa xem điện thoại.
Thời Thịnh lờ mờ đoán ra bố đang xem newfeed nên im lặng.
Hướng Hiểu Ảnh ăn xong lên lầu thay đồ ngủ, xách ba lô của Li Li xuống: "Li Li?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!