Chương 45: (Vô Đề)

Li Li ngẩn người rất lâu, đầu óc non nớt chậm chạp cố gắng tiêu hóa lời mẹ nói.

Rõ ràng từng câu từng chữ đều đơn giản nhưng ghép lại với nhau sao mà khó hiểu thế.

Đôi mắt đen láy của nhóc con nhìn chằm chằm vào thùng giấy trên sàn.

Những thứ này đều là quà bố mua cho Li Li trước kia sao?

"Bố không biết con thích gì cũng không biết con có thích chú cún này không nên mẹ mới không..."

"Không nói cho Li Li biết ạ?"

Li Li ngắt lời mẹ, phản ứng của cậu nhóc đôi khi lại nhạy bén đến bất ngờ. Cậu thắc mắc: "Nhưng mà..."

"Nhưng mẹ ơi, Li Li thích em cún là vì em ấy đáng yêu, ngoan ngoãn và chịu chơi cùng Li Li."

Hướng Hiểu Ảnh nhìn con trai đang cúi đầu ủ rũ trên giường.

"Dù có nói cho Li Li biết cún con là bố tặng hay không thì Li Li vẫn thích mà."

Trừ khi...

Li Li mím môi, trừ khi mẹ nghĩ rằng cứ là quà bố tặng thì cậu sẽ không thích.

Hướng Hiểu Ảnh khựng lại, đứng dậy phủi bụi trên tay, đi đến bên cũi xoa đầu con, nghiêm túc hỏi: "Thế nếu ngay từ đầu mẹ nói với Li Li là cún con do bố tặng thì sao?"

Li Li ngẩng mặt lên, trả lời dõng dạc: "Nếu ngay từ đầu Li Li biết là bố tặng."

"Thì dù em cún có đáng yêu hay nghịch ngợm, Li Li vẫn sẽ thích ạ."

Giống như kiếp trước, Thời Li luôn trân trọng những món quà bố tặng.

Dù tuyến thể khiếm khuyết, bố vẫn tặng cậu chiếc vòng cổ ức chế tin tức tố đắt tiền và nổi tiếng để cậu ra ngoài an toàn hơn.

Dù cậu chẳng mấy khi dùng đến nhưng vẫn luôn giữ gìn cẩn thận.

Hay những bộ quần áo, trang sức lộng lẫy mà mọi người đều thích, cậu đều cất kỹ trong phòng thay đồ, ngày ngày lau chùi cẩn thận.

Dù cậu chẳng có cơ hội mặc chúng ở trường hay ở nhà, chỉ có vài lần hiếm hoi tham gia tiệc gia đình mới được diện lên người những món đồ khiến cậu trông như một tiểu hoàng tử.

Dù lần nào đi tiệc, ăn xong bánh ngọt là cậu lại lủi thủi tránh xa đám đông, về lại nơi dành cho Omega.

Nhưng quà của người thân tặng, cậu đều nâng niu trân trọng.

Được nhận quà là đã vui lắm rồi.

Hướng Hiểu Ảnh không biết phải nói gì tiếp theo, cô nhìn con trai hồi lâu.

Cô thực sự lo lắng rằng thứ con không thích không phải là món quà,

Mà là người tặng quà.

Họ vẫn luôn nghĩ đứa con này vì bệnh tật mà khó gần gũi với bất kỳ ai.

Nhưng không sao, chỉ cần Li Li chịu ăn ngon miệng một bữa cơm là họ đã thấy vui lắm rồi.

"Mẹ ơi?" Thấy mẹ im lặng mãi, Li Li cảm thấy có gì đó không ổn.

Hướng Hiểu Ảnh hoàn hồn: "Sao thế con?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!