Chương 43: (Vô Đề)

Xe chạy hơn nửa tiếng thì đến chân núi ngoại ô. Từ chỗ đậu xe nhìn ra xa, một hồ nước mênh mông bát ngát hiện ra trước mắt.

Non xanh nước biếc, trời xanh mây trắng.

Dải lan can trắng trải dài tít tắp, thi thoảng mới có chiếc xe chạy qua. Gió hè thổi nhẹ, mặt hồ gợn sóng lăn tăn.

Phía bên kia là con đường rải sỏi uốn lượn lên núi, những đoạn dốc còn có bậc thang đá.

Cố phu nhân hất hàm: "Đó, đích đến của chúng ta."

Hai bố con nhà họ Cố đồng loạt nhìn theo.

Đó là một ngôi đình nhỏ nằm lưng chừng núi, loáng thoáng thấy được mấy bộ bàn ghế gỗ dưới ô che nắng.

Li Li ngửa cổ hết cỡ mới thấy được một góc mái đình. Dù chỉ là lưng chừng núi nhưng với một đứa trẻ ba tuổi thì khoảng cách đó vẫn là một thử thách khổng lồ.

Cậu cụp mắt nhìn chú cún trắng đang ngồi dưới chân mình.

Chú cún con còn bé hơn cả Li Li.

Liệu họ có leo lên nổi không?

Bàn tay nhỏ bé của Li Li đột nhiên được nắm lấy.

Cố Tiểu Trạch nhắc: "Đừng ngẩn người nữa, đi theo anh."

Cậu sợ em trai đi lạc.

Li Li gật đầu: "Li Li sẽ đi theo anh ạ." Sực nhớ ra, cậu nắm chặt dây dắt chó: "Cả em cún cũng đi theo ạ."

Cố tổng mở cốp xe, lấy ra một chiếc thùng lớn đựng đủ loại đồ ăn thức uống sau đó lấy thêm một chiếc ba lô leo núi màu đen to đùng.

Cố phu nhân đứng bên cạnh chỉ đạo.

Cố Tiểu Trạch thì thầm với Li Li: "Kia là cơm hộp cô giúp việc nhà anh làm đấy." Cậu nói: "Cô ấy chỉ làm ba phần thôi."

"Anh nhường phần của anh cho em."

Li Li bối rối mím môi, lắc đầu: "Li Li không ăn cũng được mà, anh ăn đi ạ." Nhóc con suy nghĩ một chút rồi nhìn chú cún: "Anh Tiểu Trạch ơi, anh cho em cún ăn một xíu được không ạ?"

Chú cún dường như hiểu được chữ "ăn", chạy vòng quanh chân Li Li làm dây dắt xoắn cả vào nhau. Li Li luống cuống kéo chú cún ra sau lưng: "Em ấy ăn ít lắm ạ."

"Gâu!"

Chú cún thò cái đầu xù lông trắng muốt ra từ sau lưng cậu chủ nhỏ, nghiêng đầu nhìn, đôi mắt long lanh.

Nhóc con tóc đen ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chớp chớp đôi mắt tròn xoe, hàng mi cong vút.

Tai Cố Tiểu Trạch bỗng đỏ ửng: "Em ăn phần của anh đi, anh lấy phần của bố cho chó của em ăn."

Cố tổng đang bận rộn phía trước: "?"

Cố phu nhân bật cười: "Không để các con đói đâu, Cố Tiểu Trạch, dẫn em lại đây chọn đồ ăn vặt đi."

Dắt chú cún lại gần, Li Li vẫn còn hơi rụt rè. Cậu nhìn chiếc thùng to đã được đặt xuống đất, nhặt một chai sữa thủy tinh.

Nhìn kỹ lại không thấy đồ ăn cho chó đâu, cậu đành lấy thêm một chai nước suối.

Cố tổng xem chương trình xong đã có ấn tượng Li Li là một đứa trẻ trầm tính, ít nói nhưng không ngờ cậu bé lại ngoan đến mức này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!