Chương 4: (Vô Đề)

"Lỗi tại tôi, do tôi mềm lòng nên hai hôm nay tôi không cho Li Li uống thuốc." Hướng Hiểu Ảnh ngồi trên băng ghế bên ngoài phòng khám, che mặt nói: "Thằng bé bảo không muốn uống, tôi liền..."

Cô hít sâu một hơi, không nói thêm gì nữa.

Chị Phương nghe xong cũng không kìm được hít một hơi lạnh. Chị vốn tưởng hôm nay Ảnh đưa Li Li đến bệnh viện là vì lý do như mọi khi.

Tuy hơi đột ngột nhưng những tình huống bất ngờ của Li Li trước đây cũng chẳng hiếm gặp, ai ngờ đâu lại là vì nguyên do này.

"Em hồ đồ quá." Chị Phương ném túi xách lên ghế, ngồi xuống bên cạnh, một lúc sau mới vỗ vai Hướng Hiểu Ảnh: "Không sao, chẳng phải em đã kịp thời đưa Li Li đến chỗ bác sĩ Trần rồi sao?"

"Cứ nghe kết quả lát nữa xem sao đã, em đừng vội."

Hướng Hiểu Ảnh nhìn chằm chằm cánh cửa phòng khám đóng kín, tháo kính râm xuống để lộ đôi mắt mệt mỏi:

"Lúc nãy tôi nhận được điện thoại của cô giáo Lương, cô ấy bảo mấy hôm nay ở nhà trẻ Li Li chẳng chịu để ý đến ai cả."

"Cô ấy hỏi Li Li tại sao không chơi cùng các bạn, thằng bé chỉ bảo là thích ở một mình."

Hướng Hiểu Ảnh quay sang nhìn chị Phương: "Không biết có phải do tôi nghĩ nhiều không nhưng mấy hôm nay Li Li ở nhà rất ngoan, vậy mà tôi lại muốn nói với con rằng..." Cô ngập ngừng một chút: "Thằng bé không cần phải ngoan như thế."

Không cần phải quá nghe lời, cứ làm phiền cô nhiều hơn một chút, chứ không phải tỏ ra như thể chuyện gì cũng có thể tự làm được, không cần đến sự giúp đỡ của người mẹ này.

Li Li mới có tí tuổi đầu thôi mà.

Hướng Hiểu Ảnh cảm thấy bất lực: "Tôi sợ cứ thế này, liệu Li Li có không muốn ở bên cạnh tôi nữa không."

Chị Phương vỗ vai cô an ủi: "Không đâu." Cửa phòng khám lúc này mở ra, chị Phương liếc nhìn thấy bác sĩ Trần bước ra, bèn nói tiếp: "Chị không làm phiền em nữa, em vào nói chuyện kỹ với bác sĩ Trần đi."

"Đừng nghĩ ngợi linh tinh."

Chị Phương đẩy nhẹ cô một cái.

Hướng Hiểu Ảnh mượn đà đứng dậy, tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch nghe nặng nề: "Bác sĩ Trần, tình hình của Li Li thế nào rồi?"

Bác sĩ Trần ra hiệu cho cô nhìn vào bên trong.

Hướng Hiểu Ảnh đứng ở cửa nhìn vào.

Cục bột trắng còn chưa cao đến đùi người lớn đang lọt thỏm giữa đống gối ôm trên sô pha, khoanh đôi chân ngắn cũn cỡn, tay ôm một con búp bê bông chibi chỉ to bằng bàn tay.

Trước mặt cậu nhóc là một đống quần áo búp bê, bé Thời Li đang rất chăm chú phối đồ cho con búp bê bông trên tay.

Con búp bê đó nhìn thì nhỏ nhưng cũng to gần bằng mặt cậu rồi, cậu phải dùng cả hai tay giữ lấy, chậm chạp mặc quần áo cho nó.

Bác sĩ Trần ý tứ khép cửa lại, hạ thấp giọng:

"Cái đó gọi là doll, giới trẻ bây giờ có vẻ thích lắm, tôi cũng không rành, chỉ mua đại vài con để ở đây thôi."

Anh dẫn Hướng Hiểu Ảnh ra xa cửa một chút:

"Li Li nhìn thấy, có vẻ thích thú nên tôi để bé chơi."

"Mẹ bé Thời Li, chị có để ý không? Khi Li Li phối đồ không phải làm bừa đâu, màu sắc, phong cách đều rất đồng nhất, bé có tư duy thẩm mỹ riêng đấy."

Hướng Hiểu Ảnh ngẩn người, giọng nói có chút khô khốc: "Ý anh là sao?"

Bác sĩ Trần mỉm cười:

"Vừa nãy bé bảo là do mấy trò chơi ở nhà trẻ ngốc nghếch quá, các bạn khác lại ồn ào, bé thích đọc sách hơn nên mới cứ thui thủi một mình."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!