Chương 39: (Vô Đề)

Đối với một nhà giám tuyển nghệ thuật như Cố phu nhân, việc bay đi khắp nơi để dàn dựng những buổi triển lãm đắt đỏ là chuyện thường ngày ở huyện.

Chồng bà còn bận rộn hơn cả bà.

Sợ con cái bị bỏ bê vì bố mẹ quá bận rộn, mấy năm trước hai người đã thống nhất gửi con sang châu Âu cho ông bà nội chăm sóc thay vì để ở nhà cho bảo mẫu.

Mãi đến hai năm gần đây, Cố phu nhân mới dần chuyển trọng tâm công việc về nước, giảm bớt khối lượng công việc, mấy tháng nay mới rảnh rỗi ở hẳn Bắc Kinh.

Cố Tiểu Trạch cũng được đón về nước.

Khu biệt thự mới mua này có khá nhiều gia đình người nước ngoài hoặc gia đình đa văn hóa sinh sống, con cái họ cũng trạc tuổi hoặc nhỏ hơn Cố Tiểu Trạch.

Tuy Cố Tiểu Trạch hay cáu kỉnh và khó tính nhưng nhờ kỹ năng đá bóng điêu luyện và khả năng giao tiếp "thần sầu" với bất kỳ đứa trẻ châu Âu nào, cậu bé nhanh chóng trở thành thần tượng của đám con trai trong khu và kết bạn được với vài đứa.

Vừa ăn xong bữa tối gồm súp rau củ thập cẩm, khoai tây nghiền sốt tiêu đen và bít tết nhỏ, Cố Tiểu Trạch đã nghe thấy tiếng gọi í ới ngoài cổng.

Bạn bè gọi cậu xuống chơi.

Cố Tiểu Trạch chưa cao đến bệ cửa sổ, kiễng chân nhìn xuống, lạnh lùng phán một chữ: "No." (Không).

Đám con trai ôm bóng đá bên dưới đồng thanh "Oh, no" đầy thất vọng.

Cố Tiểu Trạch quay lưng đi thẳng về phòng. Căn phòng được trang trí theo phong cách châu Âu tinh xảo nhưng phối màu lại cực kỳ lòe loẹt, trên tường treo đầy tranh, tủ quần áo làm bằng gỗ đen sì.

Nhìn là biết đã tốn không ít công sức thiết kế.

Đẹp thì có đẹp nhưng chỉ để ngắm thôi.

Cố Tiểu Trạch chỉ thích mỗi bức tường làm kệ sách âm tường, trên đó bày đầy mô hình robot, lego và vài quyển truyện phiêu lưu dành cho trẻ em.

Ngăn dưới cùng của kệ sách có mấy quyển "Đường Thi Tam Bách Thủ" đã cũ nát, quăn mép là do ông bà ngoại mua cho cậu trước khi sang châu Âu.

Trẻ con trong các gia đình di cư, dù có về nước hay không cũng thường được mua cho vài quyển thơ Đường để đọc.

Cố Tiểu Trạch cầm đại một quyển, ngồi vào bàn học lật giở từng trang một cách nhàm chán, miệng lẩm nhẩm.

Thực ra cậu đã thuộc lòng từ lâu rồi.

Hai bài đầu tiên là "Tĩnh Dạ Tứ" và "Vịnh Nga", ngày đầu tiên về nước cậu đã đọc làu làu (dù giọng hơi lơ lớ) cho ông nội đang nằm viện nghe.

Giờ thì cậu có thể đọc ngược cũng được.

Đọc chán chê, Cố Tiểu Trạch lại lục lọi trong ngăn kéo bàn học, lôi ra một quyển "Từ Điển Nhận Biết Chữ Hán".

Cậu mới xem được một nửa.

Ông bà ngoại không những không lấy tiền mà còn tặng thêm cho cậu mấy quyển thơ cổ nữa.

Cố Tiểu Trạch chống cằm, lật từng trang, nhẩm đánh vần theo phiên âm pinyin bên dưới.

Chữ nào biết rồi thì bỏ qua, chữ nào chưa biết thì cậu lấy bút tô lại theo nét chữ.

Trên ống cắm bút có treo một chiếc kính râm trẻ em. Chẳng mấy chốc, đồng hồ báo thức reo vang.

Sắp tám giờ rồi.

Cố Tiểu Trạch ôm máy tính bảng, đá văng giày, nằm sấp trên giường xem gì đó. Bỗng nhiên cậu bật dậy.

Ngón tay cậu lướt đi lướt lại trên thanh thời gian, xem đi xem lại một đoạn video ngắn ngủi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!