Chương 37: (Vô Đề)

Gọi là chợ sáng thì hơi quá lời, thực chất đây là một con phố nhỏ nằm dưới chân mấy tòa chung cư cũ, được tổ chương trình chọn lọc kỹ càng ở Thượng Hải.

Người dân quanh đây sáng nào cũng ghé mua đồ ăn, hàng quán san sát, đủ các món điểm tâm Trung Hoa nhìn hoa cả mắt.

Với 50 tệ, nếu tính toán khéo léo thì hai đứa trẻ hoàn toàn có thể mua đủ bữa sáng cho 10 người.

Sạp hàng đầu tiên hai bé đi qua là một xe đẩy với cái chảo gang to đùng, bên trong chất đầy các loại phở xào chay, bún xào chay, mì xào chay.

Sợi mì bóng mỡ, lẫn với cà rốt thái sợi và rau cải thảo, bốc khói nghi ngút thơm lừng.

Bên cạnh xe đẩy còn treo cái loa nhỏ ra rả: "Mì xào đây mì xào đây, 2 tệ một suất!"

Mắt Li Li sáng rực, xòe tay tính nhẩm rồi kéo áo anh Tiểu Trạch: "Anh ơi, 10 suất là 20 tệ, mình mua không ạ?"

Một hộp mì xào cũng khá nhiều, đủ cho một người lớn và một trẻ con ăn. Cố Tiểu Trạch tính toán thấy rẻ thật nhưng nghĩ ngợi một lúc rồi phán: "Anh không thích ăn mì xào."

Li Li lại nhíu mày tính toán: "Thế mình mua 5 suất được không ạ?"

Anh Tiểu Trạch nói cũng đúng, không phải ai cũng thích ăn mì xào. Li Li lấy hết can đảm, cầm tờ 50 tệ, vì căng thẳng quá nên giọng lại run run: "Chú ơi? Li Li mua 5 suất ạ, gửi chú tiền ạ."

Nhóc con giơ cao tờ tiền.

Chú bán mì cúi xuống nhìn hai cục bột đứng lấp ló trước xe đẩy, cười hiền hậu: "Được rồi! Chú lấy ngay cho các cháu, các cháu lấy 5 suất gì nào?"

Li Li suy nghĩ một hồi rồi quyết định "chia đều": 2 suất mì xào, 2 suất phở xào, 1 suất bún xào. Đưa tờ 50 tệ, chú thối lại 40 tệ.

Mì xào đóng hộp được nhân viên chương trình xách hộ.

Sạp tiếp theo bán sữa đậu nành và bánh bao. Trước khi hai bé đến, vừa có một cô xách làn đi chợ mua một bát tào phớ.

Li Li nuốt nước miếng: "Anh ơi, Li Li cũng muốn ăn."

Cố Tiểu Trạch chốt đơn: "Mua."

Cô bán hàng đon đả: "Các cháu mua tào phớ à? 1 tệ một bát nhé."

Li Li trầm trồ: "Anh ơi, rẻ quá đi mất."

Cố Tiểu Trạch cứ tưởng mì xào đã rẻ lắm rồi, không ngờ vật giá ở đây còn làm cậu choáng váng hơn.

Lần này hai đứa cũng mua 5 suất.

Từng bát tào phớ trắng ngần, rắc đường trắng ngọt lịm được trao cho nhân viên chương trình.

Cô bán hàng tiếp thị thêm: "Sữa đậu nành cũng 1 tệ một túi, bánh bao thịt 1 tệ rưỡi, bánh bao chay 1 tệ, cái nào cũng to đùng đoàng nhé."

Cô mở nắp xửng hấp, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, lộ ra những chiếc bánh bao trắng phau, cái nào cái nấy to bằng bàn tay, mùi thịt thơm nức mũi khiến hai đứa trẻ nhìn không chớp mắt.

Cô bán hàng cười: "Mua không nào?"

Li Li lẩm nhẩm tính tiền, lắp bắp: "Thế... thế cô bán cho cháu một ít ạ."

10 túi sữa đậu nành được chuyển cho nhân viên. Lúc trả tiền, trong đầu Li Li vang lên tiếng tiền xu leng keng rơi rụng.

Giờ còn 25 tệ. 5 cái bánh bao thịt là 7 tệ rưỡi, 5 cái bánh bao chay là 5 tệ còn lại 12 tệ rưỡi.

Li Li xòe ngón tay tính toán cẩn thận.

Cô bán hàng gợi ý: "Mua màn thầu không? 5 hào một cái thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!