Chương 33: (Vô Đề)

Nhân viên chương trình không nghe rõ Cố Tiểu Trạch đã nói gì với cô lễ tân, chỉ thấy ngay sau đó cậu bé thản nhiên dắt tay Li Li vẫn đang ngơ ngác đi thẳng vào trong.

Anh quay phim ngập ngừng muốn nói gì đó nhưng vì hiệu ứng chương trình nên đành vác máy quay đi theo.

Li Li cũng chẳng hiểu anh Tiểu Trạch nói gì, thấy anh nói chuyện lưu loát với chị lễ tân thì mắt tròn mắt dẹt, miệng há hốc thán phục.

Anh giỏi quá đi mất.

Thế là Li Li bị dắt vào trong.

Nhà hàng không quá rộng nhưng được trang trí tinh tế và sáng sủa. Khách khứa phần lớn có màu da vàng nhưng nhìn ngũ quan là biết ngay không phải người bản địa.

Nhân viên phục vụ đi lại không nhiều.

Đây là một nhà hàng Bồ Đào Nha chính gốc.

Thấy hai đứa trẻ dắt tay nhau vào, nhân viên phục vụ hơi ngạc nhiên rồi cũng nhanh chóng bước tới đón tiếp.

Li Li rụt rè lùi lại hai bước, giật giật tay anh thì thầm: "Anh ơi, mình không có tiền đâu."

Cô phục vụ đến gần, Li Li nắm chặt tay anh, lo lắng: "Ở đây đắt lắm, mình không ăn nổi đâu ạ."

Cố Tiểu Trạch khó hiểu: "Có mà, tiền của anh cũng đưa em rồi còn gì."

Cậu nhìn bàn tay nhỏ xíu của Li Li đang cầm phong bì.

Li Li siết chặt phong bì đựng hai tờ mười tệ, lắc đầu nguầy nguậy, giọng lắp bắp: "Nhưng... nhưng mà không đủ đâu ạ."

Cậu kéo tay Cố Tiểu Trạch định đi ra nhưng sức yếu quá, kéo mãi chẳng được.

"Olá, pessoal." (Xin chào các bạn).

Li Li nhìn cô phục vụ đã đứng ngay trước mặt, khẽ "a" một tiếng, chán nản cúi đầu thì thầm với Cố Tiểu Trạch: "Anh ơi, mình không chạy được rồi."

Cố Tiểu Trạch ngơ ngác: "Tại sao phải chạy?" Rồi cậu chuyển sang tiếng Bồ Đào Nha trôi chảy: "Vamos sentar

-nos ali." (Chúng cháu muốn ngồi đằng kia).

Cậu chỉ vào một bàn trống cạnh cửa sổ.

Cô phục vụ định đồng ý thì ngước lên thấy mấy anh quay phim vác máy lỉnh kỉnh đi theo sau hai đứa trẻ, sững sờ một chút rồi mỉm cười: "Só um momento." (Chờ một chút nhé).

Cô đi đến quầy lễ tân nói gì đó, chỉ tay về phía hai đứa trẻ. Lát sau, nhân viên lễ tân đi tới, nói bằng tiếng phổ thông chuẩn: "Xin chào, xin hỏi các bạn đang quay chương trình gì vậy?"

Trong khi Cố Tiểu Trạch dắt Li Li đến chỗ ngồi ưng ý, các anh quay phim vẫn tiếp tục tác nghiệp, chỉ để lại một nhân viên chương trình ở lại trao đổi với phía nhà hàng.

Không biết họ thương lượng thế nào.

Hai đứa trẻ ngồi ngay ngắn bên bàn.

Li Li đứng ngồi không yên, hai tay xoắn xuýt vào nhau cầm chặt phong bì tiền, trong lòng nơm nớp lo sợ. Nếu không trả nổi tiền, gây rắc rối thì dì Đường và anh cả có giận không nhỉ?

Nhưng mà anh Tiểu Trạch có vẻ muốn ăn lắm.

Thôi được rồi, Li Li cũng muốn ăn nữa.

Cố Tiểu Trạch mở thực đơn ra, đặt giữa hai người, nhoài người lên bàn xem: "Em muốn ăn gì, Li Li?"

Li Li vô thức chỉ tay: "Cái này ạ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!