Thời Thịnh nhìn em trai đang vui vẻ thì thầm nói xấu người khác với mình, ánh mắt dò xét hướng về phía cậu bé đứng ở khoảng trống sân bay.
Đây chính là cậu bé đeo kính râm mà Thời Trình nhắc đến sao?
Điện thoại anh sáng lên, tin nhắn đến tới tấp, người gửi là "Em hai".
Thời Trình rảnh rỗi sinh nông nổi, nhắn tin như súng liên thanh:
[Anh cả, anh với Li Li lên máy bay chưa?]
[Hạ cánh chưa?]
[Đến nơi chưa?]
[Gặp đạo diễn chưa?]
[Phải chi mẹ nói sớm với em thì tốt biết mấy, em cũng muốn đi chơi với Li Li.]
[Em trai em đáng yêu không?]
Thời Thịnh rảnh tay nhắn lại một chữ: [Em?]
Thời Trình rep ngay tắp lự: [Được rồi được rồi, em trai của chúng ta.]
Thời Trình lại tiếp tục spam:
[Anh cả, anh thấy thằng nhóc em kể chưa?]
[Cái thằng sáu bảy tuổi, trắng trẻo, ăn mặc ngầu lòi, hay đeo kính râm ấy, chính là đứa em bảo hay bám dính lấy Li Li đấy.]
[Thằng nhóc này tính khí thất thường lắm, anh để ý chút nhé.]
[Hôm trước em không yên tâm nên gọi điện cho bác sĩ Trần, vừa nhắc đến nó bác sĩ đã bảo hình như nó sợ ống kính máy quay.]
[Cứ che kín mít, lạ đời thật.]
[Thôi không nói nữa, thầy giáo đang đi xuống chỗ em rồi. Anh nhớ trông chừng Li Li nhé, tập 1 chưa chiếu nhưng em nghe bảo mấy đứa trẻ con khác lanh lợi lắm, Li Li nhà mình lại ngốc nghếch thế kia, anh...]
Chữ "anh" bị bỏ lửng.
Chân ghế bị thằng bạn ngồi sau đá cho một cái, Thời Trình đang lén lút dùng điện thoại trong giờ học vội vàng nhét điện thoại vào ngăn bàn giả vờ chăm chú nghe giảng.
Bên này, Thời Thịnh đọc xong tin nhắn, trả lời lại: [Học hành cho tử tế vào.]
Vừa cất điện thoại thì tay bị giật nhẹ, nhóc con ngước mắt mong chờ nhìn anh: "Anh đi với Li Li nhanh lên ạ."
Ý là giục anh đi nhanh lên.
Thời Thịnh lúc này mới sải bước dài hơn.
Li Li bị anh dắt tay chạy lon ton, vừa gặp Cố Tiểu Trạch đã không kìm được khoe ngay điều mình giấu kín trong lòng hai ngày nay: "Cái bông hoa đó em để trong phòng rồi ạ."
Cố Tiểu Trạch chưa kịp hiểu gì, ngơ ngác gật đầu: "Ừ."
Hoa gì cơ?
Li Li tưởng anh Tiểu Trạch không quan tâm đến món quà đó nữa, buồn bã cụp mắt xuống nhưng vẫn cố ngước mặt lên, lặp lại như muốn tìm kiếm sự hồi đáp: "Li Li không vứt đi đâu ạ."
"Quà của anh, Li Li không ghét đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!