Bay được hơn mười phút.
Li Li ôm ba lô ấm áp, chưa được bao lâu thì bụng bắt đầu réo ùng ục. Nhóc con nằm sấp bên cửa sổ vội ôm chặt bụng, không muốn để anh cả nghe thấy.
Cuối cùng cũng xong việc quay phim, Thời Thịnh tranh thủ thời gian xử lý công việc tồn đọng. Mắt không rời màn hình máy tính, anh nói: "Trong ba lô có đồ ăn đấy."
Li Li thắc mắc: "Là ba lô của Li Li ạ?"
Thấy anh cả gật đầu, nhóc con càng khó hiểu hơn. Cậu nhớ rõ ràng tối qua trước khi đi ngủ, mẹ chỉ bỏ vào ba lô một con búp bê bông và một gói khăn giấy thơm, đâu còn gì nữa đâu.
Nhưng đúng là cái ba lô nặng hơn tối qua thật.
Li Li tò mò mở ra, đập vào mắt là một chiếc lọ nhỏ trong suốt đựng đầy sữa bột, bên trên dán tờ giấy ghi hai chữ "Li Li".
Là chữ mẹ viết.
Mắt nhóc con sáng rực lên, chúi đầu vào trong ba lô, tay ngắn ngủn lục lọi, chạm phải bình sữa vẫn còn hơi nóng qua lớp vỏ cách nhiệt.
Cậu mở to mắt nhìn kỹ, cẩn thận đợi tay quen với nhiệt độ bình sữa rồi mới ôm bằng hai tay, lén nhìn anh cả ngồi bên cạnh.
Sữa bột chắc chắn là mẹ chuẩn bị.
Còn bình sữa này là do anh cả vừa cầm ba lô đi pha.
Nhưng sao Li Li còn chưa biết mình đói mà mẹ và anh cả đã biết rồi? Đầu óc nhóc con đầy ắp câu hỏi, cậu ôm bình sữa, ngẩng đầu lên: "Cảm ơn anh ạ."
Đôi mắt đen láy cong lên vui vẻ.
Nỗi buồn vì xa mẹ mấy ngày bỗng chốc tan biến lúc nào không hay.
Thời Thịnh vẫn tiếp tục làm việc: "Ừ."
Nhân viên chương trình đã thông báo trước lịch trình hôm nay, Thời Thịnh chỉ tranh thủ được chút thời gian trên máy bay để giải quyết công việc.
Đó cũng là lý do anh phải mang theo trợ lý, phòng khi công ty có việc gấp không liên lạc được.
Thấy anh bận rộn, Li Li tự ôm bình sữa bú no nê, vừa bú vừa ngắm bầu trời bên ngoài. Mây trắng bồng bềnh nhìn lúc đầu thì lạ mắt nhưng nhìn mãi cũng chán.
Cậu mong chờ xem lúc hạ cánh sẽ thấy gì hơn.
Li Li uống từ từ, cái bụng đói meo dần được lấp đầy. Trẻ con no bụng là căng da mắt, cảnh vật ngoài cửa sổ lại đơn điệu khiến mắt Li Li díp lại, cậu lắc đầu: "Anh ơi em uống xong rồi ạ."
Thời Thịnh: "Thế thì cất đi."
Cái đầu nhỏ gật gù: "Vâng ạ!"
Cậu đóng nắp bình sữa, nhét lại vào ba lô sau đó ôm ba lô vào lòng, nhắm mắt ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Đến khi nhóc con trượt dần xuống người mình, đầu tựa vào tay mình, Thời Thịnh mới phát hiện ra em trai đã ngủ say.
Anh dừng việc, hạ thấp giọng bảo trợ lý: "Lấy cái chăn ra đây."
Rất nhanh sau đó, chiếc chăn lông mềm mại được đắp lên người Li Li. Nhóc con theo bản năng dụi đầu vào chăn, ngủ càng say hơn.
Khi tỉnh dậy thì máy bay đã hạ cánh.
Thời Thịnh lay em dậy, thấy nhóc con mơ màng mở mắt liền nhắc: "Đến nơi rồi."
Li Li vẫn chưa tỉnh hẳn, được dắt xuống ghế, bước thấp bước cao theo sau anh cả, mắt nhắm mắt mở đi như chim cánh cụt, loạng choạng xiêu vẹo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!