Trẻ con thường ngủ rất say, rất khó gọi dậy và hay có thói quen ngủ nướng. Nhưng Thời Li thì khác, khi bị mẹ lay dậy, cậu không chui tọt vào chăn trốn tiếp mà lơ mơ ngồi dậy, đầu cúi gằm, đưa tay dụi dụi mắt.
Bộ đồ ngủ khủng long có mũ trùm đầu, nhóc con ngồi trên chiếc cũi nhỏ xíu trông như một chú khủng long bông thực thụ.
Cái đầu nhỏ cứ gật gù, dù buồn ngủ rũ rượi nhưng vẫn ngoan ngoãn cố gắng bò dậy, cái đuôi nhỏ sau mông cũng ỉu xìu rũ xuống theo.
Sau khi được bế xuống đất, cậu tự mình đi bê chiếc ghế đẩu nhỏ, khệ nệ kéo vào trong nhà vệ sinh.
Hướng Hiểu Ảnh đang bóp kem đánh răng cho Li Li, quay đầu lại thì thấy một chú khủng long nhỏ đang hì hục bê ghế đặt cạnh chân mình rồi tự leo lên.
Mắt vẫn còn chưa mở hẳn, cậu lơ mơ nhận lấy cốc nước mẹ đưa, cho bàn chải vào miệng.
Hướng Hiểu Ảnh cầm khăn mặt đã nhúng nước ấm vắt khô, định lau mặt cho Li Li
- cậu nhóc mà trước đây còn không tự mình đánh răng được.
"Mẹ ơi, con tự làm ạ~"
Bị chiếc khăn mặt mềm mại cọ vào, cái đầu nhỏ của Thời Li cũng lắc lư theo, giọng nói non nớt hơi ngân cao ở cuối câu.
Hướng Hiểu Ảnh đáp "Được" sau đó đứng nhìn Li Li tự lau mặt sạch sẽ thơm tho còn biết giặt lại khăn rồi treo lên gọn gàng.
Rõ ràng hôm qua vẫn còn phải để mẹ giúp đánh răng, vậy mà hôm nay việc gì cũng tự làm được.
Cô không khỏi nghi ngờ, có phải vì tối qua không uống thuốc nên sáng nay Li Li mới ngoan thế này không? Nhưng những lời cảnh báo của bác sĩ Trần cứ văng vẳng bên tai cô, mãi không tan biến.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, bé Thời Li được thay bộ đồ ngủ khủng long ra, mặc vào một chiếc quần yếm màu vàng có gắn chú thỏ bông nổi trước ngực, trông cực kỳ "tông xuyệt tông" với chiếc ba lô nhỏ của cậu.
Không kịp ăn sáng ở nhà vì Hướng Hiểu Ảnh phải vội đến đoàn phim. Hôm nay cô muốn tự mình đưa Thời Li đi học.
Cô bỏ vào ba lô của con một bình sữa đã pha sẵn và vài cái bánh mì nhỏ sau đó đưa cậu lên xe.
Thời Li được ngồi vào ghế an toàn dành riêng cho trẻ em. Cậu ôm ba lô, lôi bữa sáng mẹ chuẩn bị ra, vừa ôm bình sữa m*t chùn chụt vừa thắc mắc hỏi: "Mẹ ơi, con chưa lấy Su Su."
Cậu ngừng uống sữa, nghiêm túc sửa lại cho đúng: "Là Sách Sách ạ."
Trong chiếc ba lô nhỏ của cậu ngoài đồ ăn vặt ra thì chẳng có gì cả, trống huơ trống hoác.
Ký ức tuổi thơ đã quá xa xôi, mờ nhạt không rõ ràng nhưng Thời Li lờ mờ nhớ rằng ở kiếp trước, Omega từ nhỏ đã phải học cách bảo vệ tuyến thể của mình rồi.
Hướng Hiểu Ảnh ngẩn người: "Chị Phương, nhà trẻ có phát sách giáo khoa không nhỉ?"
Chị Phương ngồi ghế phụ lái cũng ngạc nhiên: "Không cần đâu, Li Li mới ba tuổi, răng còn chưa mọc đủ mà."
Thời Li lơ mơ ghi nhớ điều này.
Ở thế giới bình thường, nhà trẻ không có sách giáo khoa để học.
Ngay sau đó, bé Thời Li được trải nghiệm một ngày ở nhà trẻ: Cầm bút sáp màu vẽ tranh suốt cả buổi sáng, bên tai toàn là tiếng ồn ào của đám trẻ con, lúc thì la hét inh ỏi, lúc thì hát hò ầm ĩ.
Thời Li bị ồn ào tra tấn cả buổi sáng, ánh mắt trở nên đờ đẫn.
Buổi trưa, sau khi rửa tay sạch sẽ, cô giáo Lương
- người đã được dặn dò kỹ lưỡng
- pha cho Li Li một bình sữa. Cậu ôm bình uống hết rồi được đưa đi ngủ trưa.
Nhưng Thời Li vừa ngủ chưa được bao lâu thì lại bị đánh thức, bởi vì thực sự có những đứa trẻ không nghe lời, trốn ngủ trưa lẻn ra ngoài chơi rồi bị bắt về!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!