Chương 29: (Vô Đề)

Rõ ràng là muốn xin lỗi nhưng chỉ với hai câu ngắn ngủi đã khiến em trai òa khóc, Thời Thịnh lần đầu tiên cảm thấy lúng túng. Anh nhìn nhóc con mắt đỏ hoe đang cố kìm nén nước mắt trước mặt.

Lúc đầu Li Li chỉ muốn yên lặng một mình thôi, cậu cảm thấy như vậy là đã tốt lắm rồi.

Cậu không cần ai chăm sóc cả.

Li Li không khóc nhưng giọng nói nghẹn ngào vẫn tố cáo cảm xúc của cậu: "Li Li không muốn ở một mình đâu ạ."

Cậu cúi đầu, không kìm được nữa, đưa tay quẹt đi giọt nước mắt vừa lăn xuống.

Cậu không nhận ra người anh trai trước mặt đang sững sờ. Phòng bệnh im lặng hồi lâu, một tờ khăn giấy được đưa đến trước mặt Li Li, giọng Thời Thịnh trầm xuống: "Anh biết rồi."

Giọng điệu anh trịnh trọng như thể vừa đưa ra một quyết định quan trọng nào đó.

Li Li không muốn nhận khăn giấy của anh cả, trong mắt cậu bây giờ anh cả là người xấu muốn chia rẽ cậu và mẹ.

Cậu hít hít cái mũi đỏ ửng.

Thời Thịnh nhắc nhở: "Đừng lấy tay dụi mắt."

Một lúc sau, bàn tay nhỏ xíu chậm chạp vươn ra, nhận lấy tờ khăn giấy, lẳng lặng úp mặt vào lau, không nói lời nào.

"Đi thôi, anh đưa em về nhà."

Thời Thịnh ngồi xổm xuống, lấy giày của Li Li để dưới gầm giường ra.

Nhóc con im lặng nãy giờ cuối cùng cũng có phản ứng, ngẩng mặt lên khỏi khăn giấy, vội vàng nhảy xuống giường từ chối sự giúp đỡ của anh cả, dỗi hờn ngồi phịch xuống đất.

Thời Thịnh cau mày nhìn nhóc con ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo tự xỏ giày. Xỏ xong cậu còn ngẩng mặt lên nghiêm túc nói: "Anh xem này, Li Li tự đi giày được ạ!"

Cậu cố tình nhấn mạnh để chứng tỏ tầm quan trọng của việc này.

Rõ ràng chỉ là chuyện cỏn con.

Thời Thịnh không hiểu lắm, anh vụng về tiếp cận thế giới đơn thuần của trẻ nhỏ, thử ậm ừ một tiếng: "Ừ."

Và rồi anh thấy nhóc con đang ngồi dưới đất, vì được công nhận mà đôi mắt ngấn nước bỗng cong lên vui vẻ.

Vừa nãy còn khóc, giờ đã cười tươi rói rồi.

Thời Thịnh đưa tay ra: "Sàn nhà lạnh lắm."

Li Li suy nghĩ một chút rồi mới đặt tay mình vào tay anh: "Mẹ có ở nhà đợi Li Li không ạ?"

Thời Thịnh đáp: "Giờ chắc mẹ ngủ rồi."

Li Li thất vọng rũ mắt xuống nhưng cậu biết giờ đã muộn lắm rồi, chắc chắn mẹ đã đi ngủ.

Nhưng mà...

Cậu lén ngước lên nhìn người anh trai đang nắm tay dắt mình đi.

Anh không buồn ngủ sao?

Vừa nãy Li Li bị ốm, người ở lại bên cạnh cậu suốt là anh cả sao? Đầu óc còn mơ màng của Li Li không nhớ rõ lắm những chuyện trong mơ.

Chỉ lờ mờ nhớ hình như bên giường luôn có người ngồi.

Là anh cả ạ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!