Tầng hai nhà họ Thời được thiết kế hình vòng cung bán mở, phòng khách tầng một có cửa sổ kính sát đất cao vút, trần cao đến năm sáu mét.
Đứng từ chiều cao của một đứa trẻ nhìn lên, rèm cửa rủ xuống dường như không thấy điểm dừng.
Phía bên kia là khu vườn với những tán cây rợp bóng.
Ánh hoàng hôn buổi chiều tà xuyên qua lớp rèm voan mỏng, nhuộm vàng cả không gian phòng khách, phủ lên người nhóc con đang nằm sấp ngủ trên sô pha một lớp ánh sáng vàng nhạt ấm áp.
Gió hè từ vườn thổi vào mát rượi, phòng khách yên tĩnh chỉ còn tiếng gõ bàn phím đều đều. Khi Hướng Hiểu Ảnh xách túi bước vào, đập vào mắt cô là khung cảnh hài hòa đến lạ thường.
Nghe tiếng giày cao gót phía sau, Thời Thịnh quay đầu lại, khẽ gật đầu chào Hướng Hiểu Ảnh rồi dứt khoát gập máy tính, xách lên, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Hướng Hiểu Ảnh cũng gật đầu đáp lễ: "Làm phiền con rồi, Thời Thịnh."
Sáng nay Hướng Hiểu Ảnh đã nhờ Thời Thịnh trông chừng Li Li giúp trong lúc cô đi quay phim còn chuyện cuối tuần Thời Thịnh có đi Thượng Hải cùng Li Li hay không thì để tính sau.
Cứ để hai anh em tiếp xúc với nhau vài ngày xem sao đã.
Nếu không được thì Hướng Hiểu Ảnh sẽ cố gắng đẩy nhanh tiến độ quay phim trong hai ngày tới, hoàn thành phần lớn các cảnh quay của mình, đến lúc đó biết đâu cô lại sắp xếp được thời gian đi cùng Li Li.
Thời Thịnh đáp: "Không cần khách sáo." Vừa dứt lời, nhận ra câu nói có phần lạnh lùng xa cách, anh bổ sung thêm: "Đó là trách nhiệm của con mà."
Hướng Hiểu Ảnh cười: "Vậy con đi làm việc đi."
Đợi Thời Thịnh đi khuất, Hướng Hiểu Ảnh mới mệt mỏi đặt túi xách lên bàn trà.
Cả ngày treo mình trên dây cáp khiến xương cốt cô đau nhức nhưng cô không ngồi xuống ngay mà đi tìm một tấm chăn nhỏ đắp lên người nhóc con đang ngủ say trên sô pha.
Dù đang là mùa hè nhưng thời tiết Bắc Kinh thay đổi thất thường, nhất là với đứa trẻ có sức đề kháng yếu như Li Li, nằm ngủ cả buổi chiều ở phòng khách thông với sân vườn thế này rất dễ bị cảm lạnh.
Hướng Hiểu Ảnh sờ lên trán con, thấy nhiệt độ không quá cao mới thở phào nhẹ nhõm.
Bàn tay cô vừa ở ngoài về còn lạnh, chạm vào khiến Li Li đang ngủ co rúm người lại, lầm bầm vài tiếng trong mơ. Giọng nhóc con nhỏ xíu, mềm mại, nghe không rõ nói gì, bàn tay nhỏ nắm chặt đặt bên má.
Bỗng nhiên, mũi cậu bé khụt khịt, đôi lông mày nhíu lại.
"... Hắt xì..." Nhóc con đang nửa tỉnh nửa mơ hắt hơi một cái rõ to, nghe như tiếng chim non kêu chíp chíp, cái đầu nhỏ cũng lắc lư theo.
Đôi mắt đen láy tròn xoe mở ra, ngơ ngác.
Mất một lúc cậu bé mới định thần lại được.
Nhìn bộ dạng ngái ngủ lại còn hắt hơi đến tỉnh cả người của con trai, Hướng Hiểu Ảnh không nhịn được cười thành tiếng.
"Mẹ ơi?" Li Li ngẩn ngơ ngồi dậy, tấm chăn nhỏ trên người trượt xuống. Chưa kịp hiểu chuyện gì thì lại "Hắt xì!" thêm cái nữa, lần này người cậu bé rung lên bần bật.
Thấy mẹ cười ngặt nghẽo, Li Li ngượng ngùng lấy hai tay che miệng, lí nhí: "Li Li hắt xì hơi, mẹ đừng cười mà."
Hướng Hiểu Ảnh nín cười: "Được rồi được rồi, mẹ không cười nữa." Cô lấy khăn giấy lau mũi và miệng cho con: "Lần sau ngủ ở phòng khách nhớ đắp chăn nhé, biết chưa?"
Li Li ngơ ngác không hiểu.
Hướng Hiểu Ảnh kiên nhẫn giải thích: "Vì ngủ mà bị gió thổi vào người rất dễ bị lạnh, bị lạnh sẽ cảm cúm, cảm cúm thì Li Li sẽ hắt xì hơi 'chíu chíu' mãi không thôi đấy."
Li Li hiểu ra: "Vâng ạ, con nhớ rồi."
Hướng Hiểu Ảnh nói thêm: "Lát nữa ăn tối xong Li Li phải uống thuốc nữa đấy."
Chỉ vì ngủ quên không đắp chăn mà gây ra bao nhiêu rắc rối, Li Li ủ rũ: "Mẹ ơi, lần sau Li Li chắc chắn sẽ đắp chăn ạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!